- Ai biểu Hạnh im ru chi!
- Hạnh đang suy nghĩ.
- T hế Hạnh nghĩ xong chưa?
- Xong rồi.
T iểu Long nín thở:
- Sao?
Nhỏ Hạnh gọn lỏn:
- Quý không cần tiền.
- Cái gì? - T iểu Long thảng thốt kêu lên, hoàn toàn không tin vào tai mình.
- Ừ. - Nhỏ Hạnh thản nhiên - Hạnh nghĩ
Quý làm như vậy có lẽ không phải vì tiền.
- Chứ vì cái gì?
- T heo Hạnh thì... thì... - Nhỏ Hạnh bỗng ngập ngừng.
Nhỏ Hạnh ấp a ấp úng cả buổi làm T iểu
Long phát bực:
- Hạnh ơi là Hạnh! Hạnh có biết mỗi tiếng
"thì" của Hạnh bưu điện tính bao nhiêu tiền
không hả?
Phớt lờ giọng điệu châm chọc của thằng mập, nhỏ Hạnh chép miệng hỏi:
- Ngoài thằng nhãi mà Long nói, trong căn nhà đó còn có ai nữa không? Chẳng lẽ nó sống một mình?
Câu hỏi bất ngờ của nhỏ bạn khiến T iểu Long ngẩn tò te, nó chợt nhận ra nó chưa bao giờ suy nghĩ về chi tiết quan trọng này:
- Ờ, ờ... cái đó thì tôi không rõ. T ôi và thằng Lượm chỉ nấp ngoài bờ rào nhìn vô.