KÍNH VẠN HOA - Trang 3271

T iểu Long ngoác miệng thật lớn, nhưng thay vì "mổ" Quý ròm nó lại thảng thốt kêu lên:

- Ê, coi cái gì kìa!

Quý ròm đánh mắt theo tay chỉ của T iểu Long, và gần như cùng lúc cả hai chạy ùa về phía nhành cây dâm bụt chìa ra bên đường.

Nhánh cây cao hơn đầu tụi nó một chút, trên đó đang phất phơ một cái gì trăng trắng to như tàu lá chuối. Giữa bóng chiều chập choạng, cái vật trăng trắng đó
đưa qua đưa lại trong gió trông như lá phướn gọi hồn khiến Quý ròm và T iểu Long bất giác hãm đà phi lại.

- Ghê quá mày! - Quý ròm lết từng bước, run run nói, mắt vẫn dính chặt vào cái vật

đong đưa trên cao.

- Chắc là con diều giấy của đứa nào. - T iểu Long khụt khịt mũi nói, không rõ trấn an Quý ròm hay tự trấn an mình.

Hai đứa từ từ lại gần, mắt nhìn chòng chọc vào cái vật đó. Bây giờ thì cả hai đều nhận ra nếu đó là cao diều thì cũng không phải là con diều giấy. Chính xác thì
đó là con diều vải.

Nhưng đó cũng không phải là con diều. Chỉ là một mảnh vải ai đó cố tình cột vào nhánh dâm bụt. Gì thế nhỉ? Quý ròm tự hỏi, lại gần, gần hơn nữa. Và cặp
mắt nó không cần lục lọi, chỉ nhìn thoáng qua nó đã thấy dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng than trên mảnh vải phất phơ.

Mặt Quý ròm đỏ dần lên theo từng con chữ: "Đứa nào tán tỉnh con gái xóm tao lần sau

bể đầu ráng chịu!". Khi Quý ròm đọc xong

thì giống như có mặt trời đang hiện ra trên

mặt nó.

Chẳng ai nói gì thì Quý ròm cũng đã ngượng chín người, đã muốn kiếm một kẽ nứt để chui xuống đất rồi. Đã thế T iểu Long còn buột miệng, cảm khái:

- Ra vậy!

Giọng T iểu Long y như giọng một điều *** viên vừa vén được bức màn bí ẩn của một vụ giết người.

- Ra vậy cái đầu mày! - Vừa thẹn vừa tức, Quý ròm mím môi đấm T iểu long một cú thật lực - Ra vậy là sao? Là mày cũng nghĩ tao giống như thằng khỉ đó
suy diễn hả?

T hấy thằng ròm phồng mang trợn mắt, T iều

Long phát hoảng. Nó xoa xoa bả vai, mặc

dù cú đấm của Quý ròm giống như gãi