T ần mình hét lên bài hãi và ...
- Không phải chuyện đó! – Lâm gạt ngang –
Chuyện đó thì tôi biết. T ại hôm đó mặt tôi
hầm hầm làm bạn sợ.
- Chứ Lâm thắc mắc chuyện gì?
Lâm nhìn thẳng vào mắt T hủy T iên, chậm rãi:
- T heo như tôi để ý, T hủy T iên học rất giỏi. Bài làm của bạn toàn được điểm cao.
- Hổng dám!
Làm như không nghe thấy, Lâm tiếp tục:
- Do đó tôi không hiểu tại sao hồi còn chơi game bạn cứ nhờ tôi giải những bài tập mà tôi biết chắc là bạn thừa sức làm.
Câu hỏi của thằng Lâm vừa thốt ra chắc chắc là câu hỏi T hủy T iên không hề chờ đợi trong buổi gặp mặt hôm nay. T rong một
lúc, T hủy T iên nghe mồ hôi đẫm trán, còn
trái tim nó hình như rơi xuống đâu đó chỗ
dạ dày. Dĩ nhiên T hủy T iên biết rõ kế hoạch
giúp bạn của tụi Quý ròm nhưng nó vẫn
không nghĩ thằng Lâm lại cắc cớ lôi chuyện
đó ra chất vấn.
T rước khi đi đến quán kem Mickey, T hủy T iên đã dự kiến Lâm sẽ hỏi nó những gì và nó đã chuẩn bị sẵn hàng mớ câu trả lời để đối phó.
Nhưng thắc mắc vừa rồi của Lâm là điều
T hủy T iên không hề nghĩ tới.
Cả “ thần đồng” Quý ròm lẫn “ nhà thông thái” Hạnh cũng không nghĩ tới luôn.
Cho nên lần thứ hai T hủy T iên ngoảnh mặt nhìn ra đường: