KÍNH VẠN HOA - Trang 3590

thầy vẫn đứng yên, chờ cho màu tím nhạt đi.

Rồi thầy nhìn Dưỡng, giọng bình tĩnh:

- T ại sao em nói thế, Dưỡng?

Dưỡng lập cập đứng lên khỏi chỗ. Nó gãi tai, ấp úng:

- T ại em thấy cái đề "kỳ lạ" này khó quá, thưa thầy.

T hầy Phú chưa kịp nói,thằng Lâm đã bô bô:

- T hưa thầy, thằng Dưỡng nói đúng đó,

thầy. Em nặn óc cả buổi mà chẳng nảy ra được cái ý nào hết, thầy ơi.

- Em cũng vậy, thưa thầy. - T hằng Quang sốt sắng hùa theo – Hình như trong đời em hổng có ngày nào là ngày kỳ lạ hết á.

Chỉ chờ có vậy, cả đống cái miệng nhao nhao:

- Mấy bạn nói đúng đó, thầy.

- Em cũng vậy, thầy ơi.

T hằng Hải quắn còn bạo dạn rấn tới:

- Hay thầy đổi cái đề khác đi, thầy!

T hầy Phú thoáng cau mày, có vẻ bất ngờ trước phản ứng của học trò. T hầy vẫy tay ra hiệu cho Dưỡng và Hiền Hoà ngồi xuống rồi quay đầu nhìn cả lớp,
hắng giọng:

- Các em nghe thầy nói nè. Nếu các em không nhớ được một ngày kỳ lạ trong đời mình thì các em có thể tưởng tượng ra. T hầy đâu có bắt buộc đó phải là câu
chuyện thật.

Lớp học lại nhốn nháo:

- Ủa, vậy hả thầy?

- Được phép tưởng tượng hả thầy?

- Hay quá, thầy ơi! Vậy thì em làm được!

- Em tưởng tượng em gặp ông Bụt giống như cô T ấm được không thầy?