KÍNH VẠN HOA - Trang 3605

T iểu Long đưa tay quẹt mũi:

- "Suy nghĩ bình thường" mà sao trông nó "khác thường" quá vậy? T ôi cứ tưởng nó bị chạm dây thần kinh chứ!

T iểu Long nói vo ve như muỗi kêu nhưng Quý ròm vẫn nghe thấy. Nó mở bừng mắt ra:

- T hần kinh cái đầu mày!

Quý ròm làm T iểu Long giật bắn người. Nó bước lui một bước, há hốc miệng:

- Mày suy nghĩ kiểu gì mà tai thính như tai mèo vậy hả ròm?

- T ại tao suy nghĩ xong rồi. – Quý ròm toét miệng cười, nó liếc nhỏ Hạnh. - T rước tiên tụi mình cần phải gặp Minh T rung hoặc T huỷ T iên, đúng không
Hạnh?

Nhỏ Hạnh chưa kịp mở miệng, T iểu Long đã láu táu:

- Mày định gặp tụi học trò trường T hống

Nhất để dò hỏi về thằng Mười chứ gì!

- Đúng rồi! – Quý ròm nheo mắt nhìn bạn – Mày thông minh lắm. Phải chi mày thông minh trước khi tao kịp nghĩ ra chuyện đó thì đỡ cho tao biết mấy.

T iểu Long biết thằng ròm trêu mình nhưng chả phật ý tí ti ông cụ nào, còn nhe răng cười hì hì:

- Nếu tao thông minh như mày nói thì mày đâu có thường xuyên "khen" tao là "đồ ngốc tử"!