Nhỏ Hạnh vỗ vỗ trán:
- Biết đâu có một lý do đặc biệt nào đấy!
- Lý do đặc biệt? - Quý ròm ngơ ngác.
- Ừ! - Nhỏ Hạnh trầm ngâm - Có thể ông muốn mập lên để mọi người yên tâm về sức khỏe của ông!
Giả thuyết của nhỏ Hạnh không phải không có lý. Quý ròm đăm chiêu:
- Cũng có thể! - Rồi nó nhún vai - Muốn biết rõ thực hư, tốt nhất là đến tận nơi! Chiều mai tụi mình sẽ hỏi thẳng ông!
- Nhỡ ông không chịu nổi thật thì sao? - Nhỏ
Hạnh nuốt nước bọt.
- Yên chí! - Quý ròm nheo mắt - Còn chị T hắm nữa chi! T ụi mình sẽ "điều tra" chị T hắm!
Chị T hắm không biết bọn Quý ròm định "điều tra" chị. Chiều hôm sau, vừa nhác thấy ba đứa trẻ lấp ló ngoài cổng, chị đã nhanh chóng xách chùm chìa khóa
chạy ra. Vẻ cảnh giác, đề phòng hôm nào đã biến mất. Chị vừa mổ cổng vừa đon đả:
- Các em vào chơi đi! Văn Châu đợi các em từ sáng đến giờ!
Văn Châu ngồi cạnh ông trên chiếc phản gỗ, thấy bọn Quý ròm lục tục bước vào, liền đứng bật dậy:
- A, các bạn tới!
Rồi nó lật đật quay sang ông:
- Ông ơi, các bạn cháu đến thăm ông đấy!
- Long, Quý, Hạnh đó hả! - Ông vui vẻ - Các cháu ngồi chơi đi!
- Ôi, sao ông biết tên tụi mình kìa? - T iểu Long thì thầm vào tai nhỏ Hạnh.
T iểu Long nói nhỏ xíu nhưng ông vẫn nghe thấy. Ông mỉm cười:
- Các cháu là bạn thân của cháu ông dĩ nhiên ông phải biết tên chứ!
Nhỏ Hạnh ngồi thu mình trên chiếc ghế mây góc phòng, tròn mắt nhìn ông. Nó cũng đang thắc mắc ghê lắm. Nhưng khác với T iểu Long, nó không ngạc
nhiên về chuyện tại sao ông biết tên tụi nó. Nó chỉ tự hỏi có thật là những ngày gần đây ông ăn mỗi bữa bốn, năm chén cơm như Văn Châu nói hay không.
Bởi vì sau một hồi âm thầm quan sát, nó chẳng thấy ông có gì khác trước. Vẫn gầy gò trong bộ đồ lụng thụng màu xám tro, hai cánh tay khẳng khiu