- Hạnh không biết! - Giọng nhỏ Hạnh ngập ngừng - Nhưng Hạnh nghĩ...
- Nghĩ sao? Làm gì mà Hạnh cứ úp úp mở mở thế? - Vẻ đắn đo của Hạnh khiến Quý ròm sốt ruột.
Nhỏ Hạnh chép miệng:
- Hạnh nghi ông đang uống... "thuốc bảy màu"!
- T huốc bảy màu? - Quý ròm há hốc mồm.
- Ừ.
T iểu Long gãi đầu:
- T huốc bảy màu là thuốc gì? T ôi chưa nghe bao giờ cả!
- T ại Long không đọc báo nên Long không biết đó thôi! - Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi, chậm rãi giải thích:
- Báo chí lúc này đang lên án một loại thuốc độc hại đang bày bán lén lút ngoài thị trường. Người ta gọi thuốc này là "thuốc bảy màu" hoặc "thuốc mập". Nó
có tác dụng kích thích sự thèm ăn nên những người uống thuốc này thường ăn nhiều hơn bình thường và chẳng bao lâu mập lên thấy rõ!
Quý ròm nhún vai:
- Nếu vậy thì chả có gì gọi là độc hại! Nhỏ Hạnh tặc lưỡi:
- Nhưng thực ra tác dụng chính của loại thuốc này là giữ nước lại trong cơ thể. Chính lượng nước được giữ lại này là nguyên nhân tạo ra "hiện tượng mập". Vì
vậy nhiều người lầm tưởng họ mập lên nhanh chóng là do ăn uống trong khi thực tế không phải như vậy. Và theo các nhà y học, loại thuốc này có thể gây ra
bệnh mục xương!
- Bệnh mục xương? - T iểu Long rụt cổ - Eo ơi, ghê quá!
Quý ròm lườm bạn:
- Mày mập thù lù như vậy có phải do uống loại thuốc mục xương này không kia đấy?
- Mày đừng có nói xui! - T iểu Long vội vã xua tay - Tao chả dại gì uống những loại thuốc như thế đâu!
Quý ròm đang định trêu tiếp thằng bạn mập của mình thì nhỏ Hạnh bỗng vọt miệng hỏi:
- Quý nghĩ sao? Có thể nầo ông đang uống loại thuốc nguy hiểm này không?
- Chuyện đó khó mà biết được! - Quý ròm cắm môi - Nhưng tôi chẳng thấy có lý do gì để ông phải uống loại thuốc này cả!