- T hật là một chuyện bất ngờ! Quý ròm đột ngột lên tiếng:
- Chẳng lẽ bạn không hề biết gì về những chuyện ông làm hay sao?
- T ất nhiên là không! - Văn Châu nhún vai - T ừ ngày chị T hắm về quê lên, buổi tối tôi phải về ngủ ở nhà!
- T hế còn chị T hắm? Chị cũng không hay biết
gì sao?
Văn Châu lắc đầu:
- Chị T hắm rất say ngủ! T ám giờ tối chị đã lên giường, trời sập cũng không hay!
Quý ròm lộ vẻ ngần ngừ. Nó hết nhìn Văn
Châu lại dòm nhỏ Hạnh:
- Bây giờ mình phải làm sao? Có nên nói cho ông biết là mình đã hay bí mật của ông không?
Nhỏ Hạnh không trả lời Quý ròm mà quay sang Văn Châu:
- Văn Châu nghĩ sao? Văn Châu cắn môi:
- Có lẽ nên nói chuyện với ông! T ôi chẳng muốn ông phải khổ tâm giấu giếm như thế chút nào!
Ðang nói, nó bỗng nhìn Quý ròm và nhỏ
Hạnh, ngập ngừng:
- Nhưng dù sao cũng không thể nói ngay bây giờ được! Cần phải đợi!
- Ðợi gì?
Văn Châu liếc mắt về phía sau:
- Ðợi tôi dò xét xem sự việc có đúng như các bạn đã suy đoán hay không đã!
- Ừ, cẩn thận như thế là đúng! - Nhỏ Hạnh vui vẻ tán thành - Nhỡ mọi sự không phải như mình nghĩ, bộp chộp nói ra, ông lại cười cho!
T hực ra, Văn Châu không hề nghi ngờ gì về sự phỏng đoán của các bạn mình. T rước nay, ông bảo sao, nó nghe vậy. Chẳng bao giờ ông dối gạt nó điều gì. Do
đó, nó cũng chẳng bao giờ ngờ vực và tìm cách kiểm tra những điều ông nói. Ngay cả chuyện ăn uống này cũng vậy. Nghe ông ăn khỏe, nó mừng cho ông. Vậy
thôi. Chả khi nào nó nghĩ đến chuyện có thật