KÍNH VẠN HOA - Trang 573

Kính Vạn Hoa 09: Con Mả Con Ma

Chương 1/10

T rên chiếc võng gai bắt giữa gốc khế và gốc ổi sau vườn, T iểu Long và Quý Ròm đang thiêm thiếp ngủ, sách úp trên mặt. Hai đứa nằm ngược đầu, gác chân
lên nhau mà chẳng hề thấy vướng víu, khó chịu. Những làn gió mát thoang thoảng thổi qua, mơn man trên cổ trên mặt cộng với tiếng chim lích chích bên tai
khiến hai đứa nằm đọc sách mà mắt cứ díp lại.

Quý Ròm nói:

- Gió mát quá mày!

T iểu Long nhanh nhẩu đáp:

- Ừ, mát ghê!

T hấy bạn hưởng ứng, Quý ròm lại "phát biểu cảm tưởng":

- Buồn ngủ quá mày!

T iểu Long lại hùa theo:

- Ừ, buồn ngủ ghê!

T hế là không ai bảo ai, hai đứa vội vã úp sách lên mặt và nằm im không động cựa, làm như thể thi nhau xem đứa nào ngủ trước.

T hực ra thì chẳng ai biết đứa nào ngủ trước đứa nào, kể cả tác giả truyện này. Lúc này hai đứa đều giấu mặt dưới trang sách nên không thể biết được đứa nào
đã nhắm nghiền mắt, đứa nào còn đang lim dim.

Nhưng sau đó năm phút thì tác giả có thể quả quyết là hai đứa đã ngủ, dù dưới những trang sách kia có vọng lên những tiếng khò khò hay không.

Lúc ở nhà, Quý ròm bao giờ cũng chợp mắt vào buổi trưa. T rừ bà, còn tất cả mọi người khi ăn cơm xong đều lên giường nằm. Mẹ bảo "Cần nghỉ ngơi vào buổi
trưa!". Ba cũng bảo

"Chợp mắt một tí, buổi chiều đầu óc sẽ tỉnh táo hơn!". Cả ba lẫn mẹ đều bảo nên trưa nào anh Vũ, Quý ròm và nhỏ Ðiệp cũng phải leo lên giường "chợp mắt
một tí".

T hoạt đầu, Quý ròm rất ghét cái "qui chế ngủ trưa" này. Buổi trưa, nó thích ra đường chạy nhảy, tót qua nhà T iểu Long chơi hoặc sục sạo các loại chai lọ dùng
để "thí nghiệm khoa học" ở trong phòng mình hơn. Nằm trên giường, nó cảm giác như bị trói, tay chân ngứa ngáy còn mắt thì mở thao láo. Nhưng đó là nói
những ngày đầu. Về sau, quen dần, hễ ngả lưng xuống nệm là nó thiếp ngay tắp lự. Bây giờ, buổi trưa mà không "chợp mắt một tí", Quý ròm cảm thấy uể oải,