KÍNH VẠN HOA - Trang 589

T heo lời Quý ròm thì sau hai cánh tay tiếp tục có cả chục thứ thi nhau rơi xuống. Chân trái, chân phải rồi tới ngực, bụng, đầu, cổ... Và trong những thứ đo, cái
đầu là ghê nhất. Quý ròm nói:

- Cái đầu nháy mắt trêu tao. Rồi lại còn nhe răng cười hềnh hệch.

T hằng Hiện ôm ngực:

- Và thế là mày quay người...

Không để Hiện nói hết câu, Quý ròm hừ mũi:

- Không! Lúc đó tao vẫn chưa chạy!

Hiện gãi cổ:

- T hế mày chạy lúc nào? Quý ròm ngó lên trời:

- Ðể tao nhớ xem! À, lúc các bộ phận tự động ráp lại với nhau và con ma từ từ đứng dậy lững thững tiến tới chỗ tao đứng! Tao liền xoạc chân thủ thế định
choảng nhau với nó một trận, nhưng tao chưa kịp ra tay thì nó đã thè lưỡi ra. Lưỡi nó mỗi lúc một dài và trong thoáng mắt đã vươn ra cả chục thước. T hấy
vậy tao hơi hoảng nhưng rồi tao kịp trấn tĩnh và định thò tay ra chộp. NhưNg khi vừa nhất tay lên, tao điếng hồn phát giác cái đang bò trong miệng nó
không phải là cái lưỡi mà là một con rắn hổ lửa. Con rắn hổ vừa thấy tao giơ tay lên liền phồng mang định mổ. Nếu tao không kịp thét lên và bỏ chạy thì đã
bị nó mổ chết tươi rồi!

Quý ròm chấm dứt câu chuyện một hồi lâu mà

chẳng ông nhóc nào nói gì. Bọn chúng đang rúng động đến lặng người trước những điều vừa nghe được. T ất nhiên bọn chúng không sợ con rắn hổ mà Quý
ròm cố ý bịa thêm vào mẩu chuyện ma quen thuộc kia. Rắn, dù là rắn hổ lửa, bọn trẻ thôn quê đứa nào mà chả có lần nhìn thấy, thậm chí có đứa còn đập chết
đem về nấu cháo ăn chơi. Nhưng nếu con rắn hổ là do cái lưỡi đỏ hỏn và dài ngoằng của con ma hóa ra thì lại là chuyện khác, đáng kinh hãi hơn nhiều.

Bọn nhóc cứ ngồi thộn ra tại chỗ, mắt lấm lét liếc về phía đồi Cắt Cỏ như nơm nớp chờ xem cái lưỡi rùng rợn của con ma kia có âm thầm rượt theo Quý ròm
đến tận chỗ bọn chúng đang ngồi hay không.