KÍNH VẠN HOA - Trang 598

Lượm khịt mũi:

- Ông chỉ mới uống thuốc của thầy Giáo Hóa cách đây vài ngày thôi! T rước đó ông vẫn hốt thuốc chỗ ông Cửu Ngô!

Quý ròm không quan tâm đến chuyện ông của T iểu Long uống thuốc của ai cho lắm. Nó lộ vẻ sốt ruột:

- T hế rồi sao nữa? Mày có mời được ông thầy

đó không?

- Ðược! - Lượm gật đầu - Nghe em hổn hển báo tin, ổng lật đật đi theo em liền!

- Rồi sao nữa? - Quý ròm lại nóng nảy giục.

- Rồi em chở ổng đi chứ sao! Ðến nơi, sau khi ổng bắt mạch và hốt thuốc cho ông xong, em lại chở ổng về nhà!

Cái lối kể chuyện con cà con kê của Lượm làm

Quý ròm đổ quạu:

- Mày nói cái gì mà dông dài thế! Vậy chứ mày thấy ma đốt đèn vào khi nào?

Lượm đưa tay quệt mồ hôi trán:

- T ừ từ để em kể! Sắp tới chỗ đó rồi!

Rồi nó thu người lại, mặt mày nghiêm trọng:

- Sau khi chở ông Cửu Ngô về lại Xóm Dưới, em một mình đạp xe về. T rước nay em vẫn

nghe tụi bạn đồn đủ chuyện về ngôi nhà hoang trên đồi Cắt Cỏ nên ban đêm đi ngang qua đó em hãi lắm. Nhưng hai lượt chở ông Cửu Ngô đi về thì không sao.
Ðến lần thứ ba, lúc quay trở về nhà một mình, em thình lình nhìn thấy có ánh lửa trên đồi. Ánh lửa phát ra ngay từ ngôi nhà hoang. T hế là hồn vía lên mây,
em cong lưng đạp bán sống bán chết, bên tai cứ có cảm giác như ai đó đang thình thịch đuổi theo!

- Ðồ chết nhát! - Quý ròm cười mũi, nó quên bẳng so với Lượm, nó cũng chẳng dũng cảm hơn bao nhiêu - Chắc gì đó là ma! Biết đâu có ai đang đốt đèn tìm
kiếm cái gì trên đó thì sao!

- Ai lại đi lên đồi vào giờ đó! - Lượm cãi - Hơn nữa, ánh lửa em nhìn thấy không giống với ngọn lửa thông thường. Ngọn lửa thông thường có mày vàng. Còn
ngọn lửa kia xanh lè xanh lét!

- Ngọn lửa màu xanh? - Quý ròm ngạc nhiên.

Lượm nuốt nước bọt: