KÍNH VẠN HOA - Trang 602

Chương 6/10

Khi nó rửa mặt lên thì Lượm đã đi học còn T iểu Long đang ngồi gặm khoai lang đằng bàn.

T hím Năm Sang cười nhìn Quý ròm:

- Hồi hôm cháu nằm mơ thấy gì thế? Quý ròm chột dạ:

- Dạ, cháu có thấy gì đâu ạ?

- T hế sao thím nghe cháu cứ hét lên chằm chặp? Cứ hệt như bị ai rượt ấy!

Quý ròm đỏ mặt, nó gãi tai:

- Dạ, cháu cũng chẳng nhớ nữa!

Ông của T iểu Long ở trong buồng nói vọng ra:

- T ại ban ngày cháu chạy nhảy la hét nhiều quá đấy! Hễ ban ngày chơi đùa nhiều thế nào tối cũng mơ thấy đủ thứ quái dị!

Câu nói của ông khiến T iểu Long cười thầm trong bụng. Nhưng nó không nói gì, chỉ ngồi im nhẩn nha gặm khoai. Dĩ nhiên dù Quý ròm chối biến, nó cũng
biết tỏng đêm hôm qua thằng này mơ thấy những gì. Cũng như nó biết sở dĩ Quý ròm "mơ thấy đủ thứ quái dị" như vậy không phải do "ban ngày chơi đùa
nhiều" mà do một nguyên nhân hoàn toàn khác.

Nhưng sợ Quý ròm xấu hổ, T iểu Long cố tình giả dại. Chỉ đến khi còn lại hai đứa, nó mới quay sang Quý ròm, nheo mắt cười hỏi:

- Hồi hôm mày mơ thấy bị treo trên ngọn cây hả?

- Dẹp mày đi! - Quý ròm hừ mũi.

Nhưng T iểu Long không chịu "dẹp". Nó nhe răng khỉ:

- Hay là mày thấy bị nhốt giữa bụi gai? Lần này thì Quý ròm sầm mặt:

- Tao không giỡn à nghen!

T hấy thằng ròm bắt đầu đổ quạu, T iểu Long hết ham chòng ghẹo. Nó chớp mắt bâng quơ:

- Sáng mai tụi mình đã rời khỏi đây rồi, sợ cóc gì nữa!

Quý ròm nhún vai: