KÍNH VẠN HOA - Trang 604

- T ối thứ bảy.

T iểu Long nhắc nhở:

- Mày đừng quên tối thứ bảy là tối mà ma quỷ thường hiện lên đốt đèn bày tiệc!

Quý ròm nhếch mép:

- Chính vì vậy mà tao phải đến đó!

T hái độ của Quý ròm khiến T iểu Long càng lúc càng lấy làm lạ. Một cái đứa trước giờ nhát như cáy, mới tối hôm qua đây thôi nghe thằng T ắc Kè Bông thuật
chuyện anh chàng Sơn bị ma giấu đã xám ngoét mặt mày suýt tí nữa vãi ra quần, vậy mà bây giờ đùng đùng đòi đi lên đồi Cắt Cỏ vào lúc đêm hôm, lại nhằm
ngay cái lúc bọn ma đang quần tam tụ ngũ chén tạc chén thù, bảo T iểu Long không sửng sốt sao được!

- Mày nói thật đấy hở?

T iểu Long lại chép miệng hỏi. Lần thứ ba trong vòng năm phút, nó tỏ vẻ nghi ngờ Quý ròm.

Nhưng Quý ròm hôm nay dễ tính quá xá. T hấy T iểu Long cứ ngẩn người hỏi đi hỏi lại, nó chỉ cười cười:

- T hật chứ sao không!

T hực ra Quý ròm là chúa nhát. T rên đời này nhát hơn nó họa may chỉ có nhỏ Hạnh. Nhưng bên cạnh tính nhát gan cố hữu, Quý ròm lại có tính tò mò, ưa
khám phá của một "nhà khoa học" bẩm sinh. Là vua giải câu đố, đầu óc Quý ròm luôn luôn bị kích thích bởi những điều phức tạp, bí ẩn. Và trong đa số các
trường hợp, tính hiếu kỳ cuối cùng bao giờ cũng lấn át được nỗi sợ hãi. Nếu không vậy, lần trước ở Vũng T àu khi phát hiện ra tòa lâu đài kỳ bí ẩn hiện giữa
rừng thông, nó đã bỏ chạy từ đời tám

hoánh rồi!

Lần này cũng vậy, sau khi kinh hoảng đến mất ngủ trước những "truyền thuyết ma quái" quanh ngôi nhà hoang trên đồi Cắt Cỏ, đầu óc Quý ròm dần dần bình
tĩnh trở lại và lòng nó bắt đầu dấy lên những nỗi hồ nghi.

T iểu Long không hiểu điều đó, lại hỏi:

- T hế mày hết sợ rồi kia à?

- Sợ gì?

- T hì sợ ma chứ sợ gì! Hôm qua mày bảo dù không tin ma mày vẫn cảm thấy sờ sợ kia mà?

- Sợ thì vẫn sợ! - Quý ròm tặc lưỡi thú nhận - Nhưng trong chuyện này tao thấy có nhiều điểm khả nghi lắm!