KÍNH VẠN HOA - Trang 605

T iểu Long ngơ ngác:

- Nhiều điểm khả nghi?

- Ừ! - Quý ròm thủng thỉnh - Chẳng hạn chuyện ma quỷ trên đồi Cắt Cỏ chỉ mới xuất hiện khoảng hai, ba tháng nay thôi! Ðó là điểm đáng nghi thứ nhất. T ại
sao gần đây ma quỷ mới hiện lên mà không phải là từ trước?

Ðó là nghi vấn Quý ròm tự đặt ra cho mình nhưng vì Quý ròm nói ra miệng nên T iểu Long có cảm giác thằng ròm này đang hỏi nó. T hế là T iểu Long đực
mặt ra và lúng túng đưa tay quẹt mũi. T iểu Long không phải là đứa giỏi suy luận. T rước nay nó không sợ ma sợ quỷ chẳng qua vì tính nó gan lì. Nó cho
chuyện ma quỷ là do những người yếu bóng vía tưởng tượng hoặc bịa đặt ra thôi. Còn tại sao những người này bịa đặt ra như vậy thì nó không buồn thắc mắc.
Ðó là điểm khác giữa nó và Quý ròm.

Quý ròm lại tiếp tục bóp trán:

- Ðiểm đáng nghi thứ hai là tại sao ma quỷ chỉ hiện lên vào những tối thứ bảy! T hế những tối khác "bọn họ" đi đâu?

T iểu Long lại quẹt quẹt mũi:

- Ờ há!

Nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của bạn, Quý ròm khoa tay:

- Chính vì những điểm khó hiểu đó mà tối nay tao và mày phải đến đó dò xét cho rõ thực hư!

Miệng T iểu Long há hốc:

- Cả tao nữa? Quý ròm hừ mũi:

- Chứ chẳng lẽ mày để tao đi một mình?

Câu hỏi vặn của Quý ròm khiến T iểu Long nhăn nhó. Nó đưa tay gãi đầu:

- T ất nhiên tao sẽ đi với mày! Nhưng nhỡ... đó là ma thật thì sao?

Dù là đứa to gan nhưng nghĩ đến chuyện đêm

hôm xông vào hang ổ của những hồn ma, T iểu Long vẫn cảm thấy chờn chợn. Không sợ ma là một chuyện, còn tìm gặp ma để khiêu khích là một chuyện
hoàn toàn khác. Vì vậy mà T iểu Long bỗng chốc hoang mang.

Sợ là thứ "bệnh" dễ lây. Giọng điệu lo ngại của T iểu Long lập tức khiến Quý ròm chột dạ. Ðánh mất vẻ hùng hổ ban đầu, nó ngập ngừng hạ giọng:

- Tao đã suy nghĩ kỹ rồi! Không thể là ma thật được!