Quý ròm vừa lần ra ảng nước rửa chân vừa cười thầm trong bụng. Nó nghĩ đến thằng con thím Năm Sang. T hím bảo không nên đi ra ngoài ban đêm nhưng
thằng T ắc Kè Bông tối nào cũng tếch thẳng cánh và chỉ chịu mò về nhà khi mọi người đã ngáy khò khò. Nhưng dù sao thằng T ắc Kè Bông cũng chạy chơi
lòng vòng quanh đây thôi. T hím Năm Sang biết rõ như thế. Còn tụi nó lại khác. T ụi nó mò lên tận "ngôi nhà ma" trên đồi Cắt Cỏ. Nếu thím Năm Sang biết
được, chắc hồn vía thím lên mây!
Lúc trở lên nhà trên, vừa chui vô mùng, Quý
ròm liền bị ngay một cú huých của T iểu Long.
- Bộ không ba hoa mày không chịu được hả?
- Tao ba hoa gì đâu? T iểu Long hừ mũi:
- Chuyện khi nãy đó! Mày phịa ra chuyện quỷ một giò với thằng Lượm chi vậy?
- Mày ngốc quá! Chứ chẳng lẽ kể tuốt tuồn tuột chuyện anh Sơn và chị Cam cho nó nghe?
Những lúc nổi cáu, Quý ròm hay kêu T iểu Long là "đồ ngốc tử". Và những lúc như vậy, T iểu Long ức lắm. Và thế nào nó cũng ngoác miệng cãi. Nhưng lần
này, bị Quý ròm kêu "ngốc", T iểu Long nằm im. Ừ nhỉ, mình quả ngốc thật! - T iểu Long giật mình nhủ bụng - Những chuyện riêng tư và bí mật như thế
không nên để cho thằng Lượm biết. Cái mồm thằng Lượm rộng quá mang tai, kể cho nó biết, chắc chắn nó sẽ đi phao khắp làng và chị
Cam chỉ có nước bỏ xứ ra đi. Nhưng nếu không nói ra, chẳng lẽ để chị Cam bị anh Sơn gạt gẫm hoài hoài? Câu hỏi đó khiến T iểu Long trăn trở. Nó lại đụng
vào người bạn, lo âu hỏi:
- T hế tụi mình phải làm sao để giúp chị Cam? Quý ròm chép miệng:
- Tao đang nghĩ! T iểu Long hiến kế:
- Hay sáng mai mình dậy thật sớm đi tìm chị
Cam?
- Chi vậy?
- Nói cho chỉ biết sự thật!
- Không được! Làm như vậy, chị Cam sẽ cảm thấy xấu hổ với tụi mình!
T iểu Long lại nhíu mày. Và nó vùng kêu, vẻ
hớn hở: