KÍNH VẠN HOA - Trang 714

Chương 2/10

- A, Mạnh! Mày lên đây bao giờ thế? - Nhác thây Mạnh, T iểu Long ngạc nhiên reo lên.

- Ôi, anh T iểu Long! - Mạnh cũng không ngăn được nỗi hân hoan - Em mới lên! Anh khỏe không?

- Khỏe! - T iểu Long cười hỏi - Mày lên đây với ai thế?

- Em đi một mình!

- Xạo đi mày!

- T hật! Mẹ em phải ở nhà trông nhà! T iểu Long nheo mắt tủm tỉm:

- T hế đi một mình mày không sợ người ta bắt cóc đế tống tiền bán qua các nước khác làm nô lệ sao?

T hấy T iểu Long lôi chuyện cũ ra trêu mình, Mạnh nhăn mặt:

- Anh học cái tật cà khịa của anh Quý từ bao giờ thế?

- Cần quái gì học! - T iểu Long ngó Quý ròm - Tao chơi với anh Quý của mày riết đằng nào mà chả lây! Người ta bảo "gần mực thì đen" mà!

Ðang nói, T iểu Long bỗng kêu "oái" một tiếng và cúi đầu dòm xuống đất:

- Cái gì thế này?

Ðến lúc đó T iểu Long mới phát hiện ra những mảnh vỡ đang vương vãi dưới nền nhà.

Quý ròm cười hích hích:

- Người ta bảo "gần mực thì đen, gần mảnh thủy tinh thì tránh", ai bảo mày chỉ thuộc mỗi vế đầu!

Nhưng "đòn phản kích" của Quý ròm như gió vào nhà trống. Nó mới nói được nửa câu, T iểu Long đã biến mất.

Mạnh ngạc nhiên đưa mắt sang ông anh:

- Anh T iểu Long chạy đi đâu thế?

- Nó ra sau bếp.

- Ảnh ra sau bếp làm gì?

Quý ròm chưa kịp trả lời thì T iểu Long đã vụt hiện ra. Nó bước vào phòng với cây chổi và chiếc ki nhựa trên tay. T ừ hồi chơi thân với "nhà ảo thuật" Quý