KÍNH VẠN HOA - Trang 736

Khánh ngước nhìn đối phương, giọng nhen nhóm hy vọng:

- T hế tụi anh cho em đi chứ ạ?

- Hẳn nhiên rồi! - T hằng mặt rỗ dễ dãi - T ụi tao đâu phải là cô giáo giữ trẻ mà bám rịt lấy mày!

Nghe vậy, Khánh mừng rơn. Khánh nó vừa xốc cặp dợm chân định bước thì thằng mặt rỗ đã thò tay níu vai nó lại:

- Hừm, gượm đã! Tao đã nói hết đâu!

- Còn gì nữa ạ?

Khánh lúng búng hỏi, mơ hồ cảm thấy tai họa

chưa rời bỏ mình.

T hằng mặt rỗ vẫn tiếp tục kiểu nói lấp lửng:

- Hẳn nhiên là tụi tao sẽ để cho mày đi. Bao giờ tao nói tao cũng giữ lời! Mày sẽ được ra về mà không phải tốn một đồng xu nào!

Khánh lại khấp khởi:

- T hế em đi được chưa ạ?

- T ất nhiên là được! Nhưng thế này này! - T hằng mặt rỗ chém tay vào không khí, mắt nó đột ngột long lên và vẻ ỡm ờ biến mất - Mày không phải nộp tiền
nhưng phải để chiếc đồng hồ trên tay mày lại!

Ðề nghị "cụ thể" của đối phương khiến mặt Khánh lập tức xám xịt. Nó giấu phắt cánh tay đeo đồng hồ ra sau lưng, miệng bài hãi:

- Không được! Không được! Chiếc đồng hồ này mẹ em mới mua cho em!

- Không được cũng phải được! - Giọng thằng mặt rỗ đanh lại - Nếu không để chiếc đồng hồ đó lại, kiếp này mày đừng mong trở về nhà ở với mẹ!

Tai ù như xay lúa, Khánh chẳng buồn để ý đến giọng điệu bỡn cợt của đối phương, nó cứ lắc đầu quầy quậy:

- Không! Không!

Vừa mếu máo Khánh vừa bước thụt lùi ra sau. T hằng đầu đinh quen "dụng võ" hơn "dụng

văn". Cái lối đôi co nhì nhằng giữa thằng mặt rỗ và thằng KHánh làm nó lộn ruột. Nhảy phóc một phát, nó đã ở sau lưng thằng Khánh. Và thêm một cái vung
tay, chiếc đồng hồ của Khánh đã ở trong tay nó như có phép lạ. Khánh quay phắt lại, nước mắt chảy quanh:

- T rả cho em! T rả cho em!