- Em làm gì có tiền!
- Ðừng dóc! Sáng nào mà tụi mày chả được ba mẹ giúi cho vài tờ vào túi!
- Nhưng em đã mua sạch hết rồi! - Rồi sợ đối phương không tin, thằng nhóc sốt sắng tường
thuật - Hồi sáng mẹ em cho em hai ngàn, em mua một ngàn bánh mì, còn lại một ngàn, rồi lúc ra chơi em mua một bịch xi-rô hết năm trăm, còn năm trăm
em vô căng-tin...
- Mày vô căng-tin hay vô đâu tao không cần biết! - T hấy nạn nhân kể dông dài, thằng đầu đinh sốt ruột cắt ngang - T óm lại, không có tiền nộp thì nộp thứ
khác! Nào lại đây cho tao xem mày có gì nào!
T hằng nhóc chưa kịp phản ứng, thằng đầu đinh đã chồm tới nắm vai nó kéo mạnh. Cú kéo thô bạo làm thằng nhóc chúi nhủi tới trước, suýt chút nữa đổ lăn
kềnh ra đất.
T rong nháy mắt, chiếc cặp từ tay nạn nhân đã sang tay của bọn trấn lột. Tay chân của bọn này nhanh như máy, thoáng một cái hai sợi dây khóa đã bị kéo
bung. Cả hai châu đầu dòm.
T hằng mặt rỗ thò tay lôi ra một chồng tập. Nó
cầm từng cuốn tập giũ mạnh, miệng nhăn nhó hỏi:
- Có "ém" tờ bạc nào trong này không mày? Nạn nhân lắc đầu, mắt đau khổ nhìn đối
phương đang "hành hạ" từng cuốn tập của
mình.
Nhưng thằng mặt rỗ không dừng lại ở đó. Rảy một hồi không thấy tờ bạc nào rơi ra, nó cáu tiết vứt "xoạch" chồng tập xuống mặt đường, làu bàu:
- Toàn là đồ vô tích sự!
T hằng nhóc tính kêu lên nhưng nỗi sợ hãi đã làm quai hàm nó cứng đơ. Nó chỉ biết ứa nước mắt ngồi xuống lui cui nhặt nhạnh mớ tập vương vãi.
Khi nó ôm chồng tập đứng lên, chiếc cặp từ tay thằng đầu đinh xoẹt thẳng vào ngực nó kèm theo tiếng quát:
- Xéo! Lần sau nếu không có đồng nào trong túi thì đừng để bọn tao thấy mặt nữa! Nhớ đấy!
Rồi thấy nạn nhân cứ đứng tại chỗ loay hoay phủi phủi, đập đập từng cuốn tập trước khi nhét vào cặp, thằng đầu đinh ngứa mắt bước tới đá vào mông thằng
nhóc một phát:
- Còn không chịu biến đi hả?