KÍNH VẠN HOA - Trang 758

T iểu Long "hứ" một tiếng:

- Sao mày biết?

- T hì em đoán vậy. T iểu Long cười khẩy:

- Mày là chúa đoán sai mà lúc nào cũng đoán!

- Em là chúa đoán sai? - Mạnh tức tối.

- Chứ gì nữa! - T iểu Long tỉnh khô - Mày bảo tao là tụi trấn lột sẽ không dám đụng đến những đứa mang cặp có hình chim ưng thế sao tụi Bò Lục Bò T rổng
lại cho thắng Khánh "đi

tàu bay" suýt rớt cả tai?

Câu vặn vẹo của T iểu Long làm Mạnh chết đứng. Nó thuỗn mặt ra một hồi rồi ngượng nghịu đáp:

- Ừ nhỉ! Em cũng chả hiểu tại sao?

- Có gì đâu mà hiểu với chả hiểu! - T iểu Long nhếch mép - Ðơn giản là mọi chuyện hoàn toàn không giống như phỏng đoán của mày. Nghĩa là không có một
"đảng Chim Ưng" nào sất.

Nếu cách đây hai tiếng đồng hồ T iểu Long nói cái giọng đó, chắc chắn Mạnh sẽ không để yên. Nó sẽ phồng mang trợn mắt. Nó sẽ cãi đến sùi bọt mép. Nhưng
lúc này tình hình đã thay đổi theo hướng bất lợi cho nó. T ụi trấn lột chẳng kiêng kỵ tấm hình chim ưng như nó tưởng. Bò Lục Bò T rổng hai lần buông tha
cho tụi T ùng, Nghị, Ðạt hẳn vì một lý do khác. Ðúng như Quý ròm nói, việc dán những miếng

đề-can hình chim ưng lên cặp sách chỉ là một ý thích ngẫu nhiên của bọn nhóc, một trò chơi vô tư không hơn không kém.

Mạnh nhìn T iểu Long, gượng gạo nói:

- Lạ thật! T hế mà lúc đầu em cứ thấy nghi nghi!

T iểu Long cười độ lượng:

- Ðó là do mày bị ám ảnh bởi vụ chim hải âu ở Vũng T àu dạo trước thôi. Bây giờ hễ nhìn thấy chim là mày sinh nghi.

T iểu Long an ủi mà nghe như chế giễu. Mặt

Mạnh méo xẹo:

- Không phải vậy đâu!

- Phải hay không phải, đợi anh Quý mày về hỏi xem thì biết! - Giọng T iểu Long lửng lơ - Giờ này anh mày chắc sắp về tới rồi đây.