Nghe T iểu Long đem Quý ròm ra dọa, Mạnh
chột dạ làm thinh. Ai chứ ông anh mình mà đã trêu thì cứ gọi là tối mày tối mặt! Mạnh nơm nớp nghĩ và bồn chồn nhìn ra cửa.
Nhưng mặc cho T iểu Long và Mạnh chong mắt ngồi đợi lâu thật lâu, Quý ròm vẫn chẳng buồn xuất hiện. Nó chẳng có vẻ gì là "sắp về" như T iểu Long nói.
T hực ra lúc này Quý ròm muốn về cũng không làm sao về được. Nó đang bận theo dõi thằng Khánh và tìm cách bắt chuyện với thằng này.
Khác với T iểu Long và Mạnh, những gì mắt thấy tai nghe ở góc đường khiến Quý ròm rất đỗi ngờ vực. Cái cách hai tên Bò Lục Bò T rổng hành hạ thằng
Khánh không phải là hành vi trấn lột. Ðó đích thị là một sự trừng phạt. Nhưng tại sao bọn chúng lại trừng phạt Khánh? Quý ròm nghe rõ mồn một những lời
gầm gừ từ miệng Bò T rổng "T ụi tao phải trị cái tội láu cá của mày!".
Quý ròm phăng tới đây thì tắc tị. Nó nhăn mày nhíu trán một hồi vẫn không hiểu tội láu cá của Khánh là tội gì. Chỉ có cách điều tra trực tiếp nơi "nạn nhân"!
- Quý ròm tặc lưỡi nhủ bụng và nhân lúc T iểu Long bận tranh tài cao thấp với tụi Bò Lục Bò T rổng, còn Mạnh thì dán mắt vào trận đấu, nó âm thầm bám
theo thằng Khánh lúc này đang lấm lét lỉnh tuốt ra xa.
Quý ròm kiên nhẫn lò dò sau lưng Khánh một lúc lâu, vừa đi vừa sắp xếp những ý nghĩ trong đầu.
T ới cua đường thứ ba, đoán Khánh đã sắp về tới nhà, Quý ròm quyết định dấn lên.
Khánh không hề biết đang bị theo dõi. Ðang lủi thủi bước, đột nhiên thấy Quý ròm ở phía sau băng lên, nó ngớ người ra:
- Ơ... ơ...
Quý ròm mỉm cười thân thiện:
- "Ơ" gì mà "ơ"! Em ở đường này hả?
- Dạ.
Vừa đáp Khánh vừa nhìn trộm Quý ròm, ánh mắt nó không rõ vui mừng hay lo lắng.
- Anh cũng ở đường này sao anh ít gặp em thế? - Quý ròm lại hỏi, cố tỏ ra đây là một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên.
Khánh không biết Quý ròm dóc tổ. Nó lại ngẩn ngơ.
- Em chả rõ! Em cũng mới gặp anh lần đầu!
- Lạ nhỉ!
Quý ròm tặc lưỡi, rồi nó đột ngột chuyển đề tài:
- Tai em còn đau không?