Chương 7/10
T rưa hôm sau, Bò Lục tìm đến quán nước quen thuộc trong hẻm, nơi xảy ra cuộc đụng độ nảy lửa giữa "đảng Chim Ưng" và bọn Quý ròm cách đây mấy ngày.
Ðây chính là địa điểm tụ tập của băng Dũng Cò xưa nay.
Quả như Bò Lục dự đoán, vừa trờ tới nó đã thấy Dũng Cò và Bò T ứ đang ngồi lù lù ở đó.
Vừa thấy Bò Lục đút đầu vô hẻm, Dũng Cò đã sầm mặt:
- Mấy hôm nay chúi vào xó nào vậy mày? Bò Lục chậm rãi ngồi xuống ghế:
- Tao đi tìm trường ghi tên học thêm!
Bò Lục giở trò dóc tổ. Nhưng Dũng Cò và Bò
T ứ không phải dì nó. Dũng Cò cười hê hê:
- Xạo đi mày! T rường chính của mày, một tuần lễ mày cũng chỉ dẫn xác tới đó có một, hai ngày, làm quái gì có chuyện học thêm!
Bò T ứ cũng nhe răng cười:
- Mấy ngày vừa rồi mày đi đâu, nói thật đi!
Mặt Bò Lục xịu xuống, giọng nó thật như đếm:
- Dì tao ốm, tao phải ở nhà!
T hấy Bò Lục đem dì ra làm bằng cớ, Dũng Cò và Bò T ứ thôi cật vấn ngay. Chúng không nghĩ Bò Lục lại dám đi "trù ẻo" dì mình.
Nhưng không cật vấn Bò Lục thì chúng cũng chẳng biết kháo nhau chuyện gì. T rước khi Bò Lục tới, không khí quanh bàn nước đã nản lắm. "Ðảng Chim
Ưng" ngưng hoạt động vô thời hạn, chúng lại chưa nghĩ ra được kế hoạch "làm ăn" nào mới, đứa nào đứa nấy nói năng cứ ngọng nghịu, loay hoay như gà mắc
tóc.
T hấy Dũng Cò và Bò T ứ sau vài câu mào đầu, lại ngồi ngậm tăm, Bò Lục hắng giọng hỏi:
- Làm gì tụi mày trầm ngâm ghê thế?
- Chán quá! - Dũng Cò chép miệng - Dạo này rỗng túi, lại chưa nghĩ được cách nào nẩy ra tiền, rã họng đến nơi rồi đây này!
Bò Lục vin ngay lấy lời than vãn của Dũng Cò. Nó chớp chớp mắt:
- T hế "chiến lợi phẩm" hôm nọ đâu?