KÍNH VẠN HOA - Trang 832

Sự cố chấp của Dũng Cò khiến Bò Lục đâm chán. Nó ngồi ngắm ruồi bay, chả buồn làm "thuyết khách" nữa.

Bò T ứ ngồi vểnh tai theo dõi, thấy Bò Lục không lay chuyển nổi quyết tâm của Dũng Cò, bèn vọt miệng bâng quơ:

- Nếu ai đó muốn kêu công an bắt mình thì họ đã kêu từ lâu rôi, cần gì phải đợi đến lúc mình ngửa tay nhận tiền chuộc!

Bò T ứ nói vòng vèo nhưng ý tứ thì quá rõ. Dũng Cò sửng cồ:

- Mày đừng có hùa theo thằng Bò Lục!

- Tao chả hùa theo ai cả! - T hái độ của Dũng

Cò khiến Bò T ứ tự ái - Sự thật là như thế!

- Sự thật cái cóc khô! - Dũng Cò cáu tiết - Nếu tao không nhận tiền chuộc thì công an chẳng có chứng cớ gì để "sờ gáy" tao cả!

Bò T ứ nhếch mép:

- Ai bảo mày là không có chứng cớ? Hàng lô hàng lốc tụi học trò trường Họa Mi không phải là chứng cớ sao! Cứ mỗi đứa khai một câu đủ để tụi mình vào
"nghỉ mát" trong khám Chí Hoà rồi!

Câu nói của Bò T ứ làm Dũng Có biến sắc. Ừ nhỉ, nếu tụi kia muốn hại mình có lẽ chúng chả cần phí công gài bẫy mình làm gì! Nếu muốn, chúng có cả khối
nhân chứng đang sờ sờ ra kia! Bụng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt Dũng Cò vẫn lạnh như tiền. Ðã lỡ ra oai với đồng bọn rồi, nó không thể thay đổi quyết định
một cách dễ dàng được.

- Nhưng dù thế nào đi nữa tao cũng không trả lại hai cuốn sổ cho tụi nó trong lúc này! - Dũng Cò khụt khịt mũi - Tao phải trừng phạt tụi nó một cách đích
đáng!

Lời phán ngang như cua của Dũng Cò làm Bò

T ứ xìu như bún. Nó chán nản thở hắt ra:

- Tao chỉ góp ý vậy thôi! Mày muốn làm gì kệ mày!

Bò T ứ xìu kéo Bò Lục xìu theo. T rong khi Bò Lục tuyệt vọng nhớ đến lời hứa của mình với bọn Quý ròm thì một tia chớp thình lình xẹt ngang óc nó. Nó
liền đưa hai tay lên trời, cố lấy giọng thảm não:

- T hế là xem như tụi mình mất cả chì lẫn chài! Dũng Cò đánh mắt sang Bò Lục:

- T rù ẻo gì đó mày?

- Chả trù cũng cầm như mất trắng! - Bò Lục vẫn tiếp tục cảm khái - Chẳng lẽ mày không biết hai cuốn sổ trong tay mày đang sắp sửa trở thành đồ vứt đi?