KÍNH VẠN HOA - Trang 842

Chương 9/10

Bò Lục lững thững thả bộ xuống dốc cầu. Chung quanh xe cộ ngược xuôi nườm nượp nhưng dường như nó không mảy may để ý. Ðầu óc nó đang để tận đâu
đâu, nó đi men theo thành cầu, chân hờ hững bước theo quán tính.

Khuôn mặt sửng sốt của bọn Quý ròm khi nghe nó báo tin Dũng Cò đòi hai trăm ngàn tiền chuộc cứ lởn vởn trong đầu nó. Hai trăm ngàn để đánh đổi hai cuốn
sổ, thật là quá quắt! Bò Lục bất bình lẩm bẩm, quên phắt rằng nó là một trong những thành viên nòng cốt của "đảng Chim Ưng".

Lẽ ra số tiền chuộc càng lớn Bò Lục càng vui mừng mới phải, bởi chính nó cũng được chia phần trong số tiền đó. Nhưng không hiểu sao trong vụ này, tự dưng
nó lại cảm thấy ngượng

khi Dũng Cò "hét giá" quá cao.

T ụi nó có hiểu lầm mình không nhỉ? Bò Lục nghĩ đến bọn Quý ròm, mày nhíu lại. T rong bọn Quý ròm, Bò Lục có cảm tình nhất với con nhỏ mang kiếng.
Nhỏ ăn nói nhỏ nhẹ, dịu dàng, đã cứu nó "thoát hiểm" lại còn cảm ơn nó nữa. Nhỏ chẳng hề xem nó là tên trấn lột. Nhỏ xem nó là bạn.

Con nhỏ tốt ghê! - Bò Lục lại áy náy nhủ bụng

- Vậy mà bây giờ Dũng Cò bắt nhỏ và bọn kia xoay ra hai trăm ngàn đem nộp! Chả rõ từ đây đến trưa mai tụi nó có đào đâu ra một khoản tiền lớn như thế
hay không!

- Cháu đi đâu về đấy?

T iếng dì vang lên bên tai khiến Bò Lục chợt nhận ra mình đã tới nhà.

- Dạ, cháu lại nhà bạn! - Bò Lục phịa nhanh như chớp, nó vốn nói dối thành thần.

- À, các bạn hôm trước đến chơi với cháu đấy phải không?

Dì nó lại hỏi, giọng vui vẻ và chẳng chút ngờ vực. T ừ hôm bọn Quý ròm ghé nhà Bò Lục, dì nó bỗng đâm ra dễ tính với nó hẳn. Mỗi khi nó đi đâu về, dì đã
bớt tra hỏi vặn vẹo.

Lần này cũng vậy, thấy nó gật đầu, dì nó tươi cười nói:

- Mấy đứa bạn học của cháu đứa nào mặt mũi nom cũng đàng hoàng, tử tế, thật chả giống với thằng bạn vừa tới tìm cháu tí nào!

Câu nói của dì làm Bò Lục chột dạ:

- Ai tới tìm cháu hả dì?

- T hằng gì cao lêu nghêu thỉnh thoảnh vẫn tới đây ấy!