Đám cứu thương chạy tới và sơ tán thương binh về tuyến sau. Tôi cố tự
băng bó vết thương bằng cuộn băng cá nhân, nhưng không tài nào làm nổi
với chỉ mình cánh tay trái. Rất khó để cầm máu trong giá rét, trong khi tay
tôi bị thương khá nặng. Mấy người cứu thương tới giúp tôi. Chỉ tới khi
chúng tôi phải dùng tới cuộn băng thứ hai thì máu mới ngừng chảy. Mấy
ngụm vodka do chính uỷ đưa cho làm tôi ấm người còn hơn bất cứ thứ áo
ấm nào. Sau này, mỗi khi nhớ lại trận đánh đó, tôi lại càng thấy rõ kinh
nghiệm và sự dũng cảm của tổ pháo thủ có tính quyết định như thế nào. Chỉ
cần tôi có một tay lính cựu trong nhóm thôi, khẩu pháo lẽ ra đã được thoát
khỏi vị trí nguy hiểm mà không chịu chút tổn thất gì. Những pháo thủ sống
sót sẽ không bao giờ sợ hãi và sẽ luôn có mặt cạnh pháo trong khi chiến
đấu với đám xe tăng sau này. Những trận đánh của chúng tôi chống lại xe
tăng Đức hầu như luôn nổ ra bất ngờ, giữa những lần tao ngộ chiến, khi
chúng tôi không đủ thời gian để chọn một vị trí bắn tốt và kịp ngụy trang
pháo, do đó chúng tôi phải nổ súng càng nhanh càng tốt.
Những trận đánh đó tựa như những cuộc đấu tay đôi, nhưng thường chúng
tôi luôn là những kẻ được nổ súng trước. Nhưng nếu anh không kịp tiêu
diệt chiếc xe tăng, chúng sẽ không bắn trượt mà sẽ giết anh ngay cùng với
khẩu pháo. Có một điều không ai có thể phủ nhận – các tổ lái tăng Đức là
những xạ thủ cừ khôi. Nhưng chúng tôi cũng có một lợi điểm khác: chúng
tôi đang bảo vệ tổ quốc mình, trong khi chúng đang tiến hành một cuộc
chiến tranh ăn cướp; chúng tôi đứng vững trên mặt đất, còn chúng ngồi
trong một chiếc hộp sắt, chứa đầy dầu xăng và chất nổ; chúng tôi rất khó bị
phát hiện, trong khi chúng có thể bị nhận rõ từ cách xa hàng dặm.
Phần 2
Cuối tháng Tư năm 1945 Lữ đoàn kỵ binh của chúng tôi vượt qua sông
Oder, tiến qua đột phá khẩu và tới được sông Elba, phía Bắc Berlin. Những
đơn vị Đức tụt hậu lẻ tẻ và những đồn lũy đơn độc bị tiêu diệt trong những
trận đánh chớp nhoáng, còn những cứ điểm mạnh của chúng bị vượt qua và