LẰN RANH SINH TỬ - Trang 185

- Ghê quá - Tôi nói lẩm bẩm.

Nàng cười:

- Tôi muốn tròng nó vào đấy.

- Kìa, làm sao biết khi nào thì phải dừng lại?

- Tập quen thôi, tôi nghĩ thế. Rồi cậu sẽ biết.

- Tôi à? Thôi tha cho tôi đi.

- Cố lên, Pikelet - Nàng nói dịu dàng. Tôi đã từng nghe bọn đàn ông các

người nói mà. Nào những đốm, những sao và tầm nhìn thu hẹp.

- Cô muốn tôi… treo cổ mình lên?

- Không.

- À, không đời nào.

- Tất nhiên là không rồi.

- Vậy thì thế nào? Cô muốn tôi làm gì đây?

Eva đâm ra nhí nhảnh một lát. Nàng luồn mấy ngón tay qua tóc tôi.

- Tôi chỉ muốn cậu nhìn thôi.

- Thôi đi, Eva.

- Như vậy tốt hơn. Không thể giải thích bằng lời được.

- Tôi không nhìn đâu.