LẴNG QUẢ THÔNG - Trang 118

Có ai quẹt một que diêm đằng sau Masa. Cô quay lại. Anh phi công

đứng sau lưng cô châm thuốc hút. Anh vứt que diêm xuống nước: nó từ từ
rơi qua làn sương mù với một đốm lửa bao ngoài một lớp hơi lung linh màu
cầu vồng.

- Những con chim họa mi không còn cho ai ngủ nữa, - anh phi công nói.

Không nhìn anh, Masa cũng đoán là anh mỉm cười trong bóng tối. Thật

y như bài hát "họa mi ơi, đừng quấy rầy những người lính, hãy để cho anh
lính được ngủ yên..."

- Tôi chưa bao giờ được nghe họa mi hót như thế này. - Masa nói.

- Chị hãy đi đây đi đó một chút trong liên bang xem, chị sẽ biết nhiều

điều thú vị hơn thế nữa. - Anh phi công trả lời. - Thật là một đất nước có
một không hai, cả trong mơ cũng không thấy được nơi nào như vậy.

- Có lẽ đó là vì anh thường bay trên trời, - cô gái nói, - và dưới cánh

máy bay, cảnh vật trên mặt đất luôn luôn biến đổi.

- Tôi không nghĩ thế, - anh phi công trả lời. Yên lặng một hồi lâu, cuối

cùng anh nói: - Trời hửng sáng rồi. Nền trời phương Đông đã trở nên xanh
nhạt. Chị về đâu?

- Về Camusin.

- Tôi biết vùng ấy. Một thành phố trên sông Vonga. Nóng bức, nhiều

dưa hấu, lắm cà chua...

- Thế còn anh?

- Xa hơn nữa kia, - anh trả lời.