Em gái có thể chịu khổ hay không?
Long Chu rất thất vọng.
"Phục vụ, thêm bình rượu ——"
"Hình như anh có tâm sự?" Bạch Tuyết quan tâm hỏi, nhìn đến chân mày
anh nhíu chặt, ánh mắt thương cảm, ngũ quan lạnh lẽo.
Mặc dù người đàn ông này lúc nói chuyện với các cô cũng thỉnh thoảng
biết cười cười, nhưng mà cô biết người đàn ông này là một người lãnh
khốc, anh ta mỉm cười là cười cho các cô nhìn, là cố ý.
Anh ta lúc này, nhìn có chút chân thật.
"Không ngại tôi uống rượu chứ?" Long Chu lễ phép hỏi.
Bạch Tuyết lắc đầu một cái, ý là không ngại.
"Uống đi uống đi, tôi uống cùng anh." Khang Giai vui mừng nói.
"Giai Giai, làm sao cậu có thể uống rượu đây?" Bạch leeqquuyddoonn
Tuyết chận lại nói.
"Vì sao không thể uống? Người nào quy định con gái không thể uống
rượu. Mình muốn uống sẽ uống." Thật ra thì Khang Giai cũng là có tâm sự
mới có thể gọi Bạch Tuyết ra, trong lòng phiền, tự nhiên muốn uống rượu,
muốn mình tê dại một chút.
"Cậu cũng có tâm sự?" Bạch Tuyết nhìn Khang Giai nói.
Long Chu rót cho Khang Giai một chén, đưa cho cô, sau đó lại tự mình
rót một ly.