LẠNH LÙNG HAY ÔN NHU (ĐAM TỨ TUYỆT) - Trang 268

- Biết rồi còn hỏi.

- Ha ha, làm sao đây làm sao đây, tôi nên làm gì cho cậu nhỉ? - Không

hiểu sao Mạch Quai lại cuống quít reo lên, đem hết mệt mỏi ném về phía
sau, làm Dương Đình Phong cũng ít nhiều kinh ngạc.

- Không cần đâu.

- Um~ Như vậy không được. - Mạch Quai lắc lắc ngón tay.

- Ai... tất cả tôi đều chuẩn bị cho cậu hết rồi. Nếu muốn cảm ơn thì

chờ đến sinh nhật tôi đi.

- Sinh nhật cậu là khi nào a?

- Hai tuần nữa. - Dương Đình Phong cao hứng trả lời.

- Ể? Không phải khi đó gần tổng kết học kỳ rồi sao? Như vậy thuận lợi

quá còn gì? - Hai mắt Mạch Quai tràn ngập kinh hỉ.

- Ừ.

- He he, vậy cũng được. Phong của tôi là nhất. - Mạch Quai hạnh phúc

cười rộ lên, làm Dương Đình Phong ngây ngất, chuyên chú nhìn hắn nói.-
Cậu vui đến vậy sao?

- Đương nhiên. Dạo này xảy ra nhiều chuyện, hiện tại chúng ta mới có

cơ hội hẹn hò, tôi đương nhiên hào hứng rồi a. - Hắn cười híp hai mắt,
Dương Đình Phong không nhịn được mỉm cười, giơ tay ôn nhu xoa xoa
mái tóc hắn.

- Hảo a hảo a, mệt thì ngủ đi, tiểu quỷ.

- He he. - Hắn thích thú nhe răng cười, nằm xuống ôm lấy Dương

Đình Phong, chậm rãi nhắm mắt rơi vào giấc ngủ đẹp.