LẼ NÀO EM KHÔNG BIẾT - Trang 715

-“Em…nói với tôi thì hùng hổ, nói với hắn thì ngọt ngào?”

-“Anh…ghen mù quáng, đúng là tức không chịu được mà…”

-“Được, tôi đi, cho em thoải mái!”

Ai đó bực, đùng đùng định bỏ đi. Ai ngờ người trước mặt anh, người mà

anh còn đang rất giận, cô mệt mỏi ngã xuống, ngất lịm.

Cả người anh căng cứng, hoảng loạn, vội vàng ôm lấy cô tới bệnh viện.

…..

Anh đã sợ hãi và hối hận. Nguyệt Dương, dạo gần đây, anh đều không ở

bên cạnh chăm sóc cô, nếu hôm nay, Nguyệt làm sao, e rằng anh cả đời
không thể tha thứ cho bản thân mình.

Bác sĩ bước ra, ai đó nín thở.

-“Không sao, chỉ là mệt mỏi stress quá thôi, thai nhi không ảnh hưởng,

nghỉ ngơi tý rồi cho về nhà tẩm bổ là được…”

-“Bác sĩ…bác sĩ bảo sao cơ ạ?”

Giọng anh run rẩy.

-“Có thai…ba tháng rồi…anh là bạn hả? Hay là cha lũ trẻ mà lại không

biết?”

-“Lũ trẻ…”

-“Song thai, ơ hay cái anh này?”

Một giọt nước mắt chảy, nước mắt của hạnh phúc. Ai đó vội vàng chạy

vào với bà xã.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.