LIÊT TỬ VÀ DƯƠNG TỬ - Trang 152

Chú thích:

[1]

Nguyên văn là “trưng”. B.G. dịch là: effect (tác động).

[2]

Nguyên văn là “chiêm”, có lẽ nên hiểu là trường hợp.

[3]

Nguyên văn là “cố”, Trương Trầm chú giải là “cố sự”, B.G. dịch là:

Intuition (trực giác).

[4]

Nghĩa là đầy vơi, thịnh suy.

[5]

Chúng tôi theo chú giải của Trương Trầm, B.G. dịch khác: cho nên ý

tưởng trong ban ngày và mộng ban đêm đều ảnh hưởng tới cơ thể hoặc tinh
thần.

[6]

B.G. dịch là: tinh thần mà tập trung; nhưng tập trung có nghĩa là suy tư

mãnh liệt, thì làm sao tiêu tan được? Theo chúng tôi “ngưng lại” có nghĩa
là không suy tư gì cả.

[7]

B.G. dịch là: “Thực sự cảm thấy (cái thực) thì không phải là hư ngôn

(vain mot). Nguyên văn: tín giác bất ngữ.

[8]

Nguyên văn: “cơ hư ngữ tai”, B.G. không dịch. Chúng tôi đoán nghĩa

như vậy.

[9]

Bản chữ Hán chép là: Trịnh nhân hữu tân hoàng dã giả:

鄭人有薪皇野

者 . (Goldfish).

[10]

Quan toà.

[11]

Trong Cổ học tinh hoa, bài này có nhan đề là Người kiếm củi được con

hươu (bài 209). (Goldfish).

[12] Tựa như thầy đồ.

[13]

Vì Nhan Hồi có đức hơn Tử Cống. Tử Cống ham làm giàu. [Bài này

có trong Cổ học tinh hoa, nhan đề là Bệnh quên (bài 139). (Goldfish).

[14]

Trong Cổ học tinh hoa, bài 140: Bệnh mê, chép là họ Bàng. (Goldfish).

[15]

Chê Khổng Tử mong dùng nhân nghĩa để cứu đời.