LIÊT TỬ VÀ DƯƠNG TỬ - Trang 182

Đường Kính Cảo giảng là: ở chỗ nửa sáng nửa tối. Chúng tôi theo B.G. có
vẻ huyền bí hơn.

[29]

Dùng bùa phép làm cho người khác đau ốm.

[30]

Hoả hoán (hoán cũng đọc là cán, nghĩa là giặt rửa bằng lửa) tức một

thứ amiante.

[31]

Bản Đường Kính Cảo sửa chữ thành chữ hôi: màu tro.

[32]

Nguyên văn: quả ư vu lí. Có lẽ câu này nên hiểu là Hoàng tử quá tự

tin, cho rằng những gì ông không hiểu nổi là vô lí, không thể có được. Bài
này đặt ở cuối chương V có ý như nhắn độc giả rằng đừng vội cho những
truyện lạ lùng trong chương này (như truyện ba cây kiếm trong bài trên) là
vu khoát.

[33]

Coi chú thích bài II.6.

[34]

B.G. dịch là: nhưng không thể quản trị được hết, để cho con cháu

muốn làm gì thì làm.

[35]

Tề là nước giàu có nhất thời đó, cho nên Tề cũng trỏ Trung Quốc.

[36]

Một môn đệ của Mặc tử.

[37]

Không rõ là ai.

[38]

Hạc đây không phải là loài chim mà là một loài cầy.

[39]

Nghĩa là: không phải cứ được dùng thì là phải, tốt; bị bỏ thì là trái,

xấu. Nguyên văn: vô định thị phi dã. B.G. dịch là: không theo một qui tắc
nào cả.

[40]

Tức Lữ Vọng, Khương Tử Nha, người đời Xuân Thu, câu cá ở sông Vị

chờ thời, 80 tuổi mới được ông Tây Bá mời làm thừa tướng, sau diệt Trụ,
dựng nghiệp nhà Chu.

[41]

Tấn Văn Công (-636 -628), một trong ngũ bá thời Chiến Quốc, sau Tề

Hoàn Công.

[42]

Hầu là tước của các vua nước nhỏ.

[43]

Triệu Tương tử làm tướng quốc nước Tấn (thế kỉ thứ 5 trước T.L.).

[44]

Rợ Địch ở phương bắc.

[45]

Coi chú thích bài V.14.