LIÊT TỬ VÀ DƯƠNG TỬ - Trang 99


Văn hầu rất mừng.

Chú thích:

[1]

Ý muốn nói: Xét bề ngoài thì có sinh có tử; nhưng xét cho tới cùng thì

chỉ là biến hoá, không có sinh, không có tử.

[2]

Đoạn này có trong thiên Chí lạc của Trang tử.

[3]

Ở đây chúng tôi bỏ một đoạn dùng nhiều tên cây, tên vật; đại ý rằng

trong vũ trụ chỉ có sự biến hoá mà thôi.

[4]

Chữ Đạo ở đây như chữ Đạo trong Đạo đức kinh, trỏ bản thể của trời

đất, cái lẽ tuyệt đối, chứ không có nghĩa chúng ta thuời dùng.

[5]

Người Trung Hoa thường hay dùng hai tiếng phát âm giống nhau để

định nghĩa; như y giả, ý dã, nghĩa là phép chữa bệnh (y) phải lấy ý
đoán; hoặc nghĩa giã, nghi dã: việc nghĩa là việc đáng làm (nghi).

[6]

Trước Liệt tử, Lão tử cũng nói: Hàm đức chi hậu, tỉ ư xích tử: nuôi cái

đức cho dày, như đứa con đỏ. Họ trọng đức hồn nhiên của trẻ.

[7]

Bài này có trong Nam Hoa kinh, thiên Chí Lạc. [Bài Chí lạc 6 chỉ có

đoạn này: “Liệt tử trong khi qua Vệ, ngồi ăn bên đường, bỗng thấy một cái
sọ người đã được một trăm năm, bèn vạch cỏ, trỏ nó, bảo: “Chỉ có ông và
tôi hiểu rằng không có gì thực là sinh, thực là tử. Ông có thực là khổ không,
mà tôi có thực là sướng không?” (Goldfish)]

[8]

Thuộc nước Lỗ, nay ở Sơn Đông.

[9]

Bài này có trong Cổ học tinh hoa, bài 60: Tự làm khoan khoái.

(Goldfish).

[10]

Trong cuốn Cao sĩ truyện, ghi Lâm Loai là ẩn sĩ người nước Nguỵ.

[11]

Một môn đệ của Khổng tử, tên là Đoan Mộc Tứ (Cống là tên tự) có tài

biện thuyết, thích buôn bán, làm quan ở nước Lỗ, nước Vệ).

[12]

Nghĩa là không ganh đua cho bằng người.

[13]

Có bản không có chữ an là làm sao, và nghĩa ngược lại: Ta biết được

rằng hai cái đó như nhau.