LỠ HẸN MÙA THU - Trang 45

" Vì sao?"

" Vì con yêu ba quá!"

" Thế con yêu ba thì con vui hay con buồn mà lại chảy nước mắt?"

"Con vui ạ."

" Oh. Nếu chúng ta tìm mẹ cho Bem thì chưa chắc con đã vui nữa. Con

có muốn vậy không?"

" Có. Mẹ nhất định sẽ yêu ba giúp con, như vậy con có thể dành thời

gian để yêu bạn Su."

Sửng sốt trước những gì con trai nói, anh cao giọng:

" Bem. Con mới có bốn tuổi, con không được phép..."

" Nhưng lúc chiều ba nói trái tim không có tuổi. Chính ba nói phải biết

yêu thương người buồn vì mình. Ba đã nói như vậy, ba sai rồi."

" Ok. Ba sai. Con có thể yêu bạn Su còn ba sẽ tìm mẹ để yêu..."

Cái đầu nhỏ nhổm dậy nhìn ba, Bem phụng phịu ra mặt:

" Rõ ràng ba sai, sao ba lại cáu với con?"

Tuấn Kiên cũng ngồi dậy, anh hạ giọng, chậm rãi đáp lời Bem:

" Được rồi. Ba nhận ba sai."

" Ba phải xin lỗi con, đâu thể nhận sai như thế!"

Tuấn Kiên cười khổ, giọng nói của anh trở nên bất đắc dĩ:

" Ba sai rồi, ba xin lỗi."