- Em biết anh thích cách nói ngọt ngào, lãng mạn của nhà văn hơn. Bởi vậy
anh đâu thể rời căn gác xép đầy ấp kỷ niệm ấy, dù em đà bỏ đó mà đi lâu
lắm rồi.
Biên đứng phắt dậy:
- Lúc nào em cũng cố tình đẩy anh về phía Lan Khuê . Đã vậy thì đừng có
trách anh.
Tim Duy như có khối đá to kéo xuống, nặng nề nhói buốt, nhưng cô vẫn
ngồi yên nhìn Biên bước đi. Anh đã không chịu hiểu em. Duy cảm thấy
một nổi đau khổ vô bờ bến tràn ngập trong lòng và cô úp mặt vào gối khóc
rưng rức.