LỜI HỨA CỦA ANH LÀ BIỂN XANH CỦA EM - Trang 268

Không hề nghi ngờ gì nữa, là Nghiêm Chân.

Cố Hoài Việt xoay người sang chỗ khác, nhìn cô đang khoác chiếc áo

khoác quân phụ rộng thùng thình, biểu tình của cô rất nghiêm túc.

Nghiêm Chân vo vo tóc, mím môi rồi nói, "Em nghĩ em nên cùng mọi

người."

"Thân thể của em còn chưa có khỏi hẳn." Cố Hoài Việt liếc mắt nhìn cô

rồi thấp giọng nói.

Đây chính là uyển chuyển cự tuyệt, Nghiêm Chân cười khổ. Ai nói rằng

thân thể này của cô lại chịu thua kém thứ chứ nhưng nếu để cô ở lại đây
mấy ngày chờ bọn họ trở về, vậy chẳng phải là cô đến đây không công rồi
sao?

"Em biết. Nhưng em không nghĩ đến đây không công như vậy." Cô ôn

nhu nói, trong ánh mắt có sự kiên đinh, quyết không từ bỏ làm cho anh
không thể lập tức nói ra lời cự tuyệt. Nhưng thật ra ở phía sau Bàng đội
trưởng cười ha hả, vỗ vỗ bờ vai của anh, "Đi, đừng tranh cãi nữa. Hôm nay
cùng nhau đi, lên liên khu 7 mở đại hội."

Tuyết đọng quá dày, không ít đoạn đường cách trở, chỉ riêng việc dọn dẹp

các chướng ngại vật cũng hao phất mất từ một đến hai giờ.

Thời điểm đến nay đã là 5h chiều, khoảng cách từ buổi sáng theo đoàn

xuất phát đến giờ cũng đã mười mấy giờ.

Lại một lần nữa xuống xe, hô hấp dưới bầu không khí mới mẻ khiến cô

có cảm giác thật tốt. Nghiêm Chân chậm rãi vặn thắt lưng, nhưng ngẩng lên
lại mở to mắt, cô nhìn thấy một loạt binh lính xếp thành hàng đang ngây
ngốc nhìn cô.

Đối diện trong chốc lát, Nghiêm Chân cũng ngạc nhiên.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.