LỜI NGUYỀN LÂU LAN - Trang 385

Bạch Bích khẽ lên tiếng gọi.

Đêm mưa mênh mang.

2

- Diệp Tiêu!

Diệp Tiêu đang ngồi trước màn hình vi tính giật thót người, anh quay

đầu lại, hoá ra là nữ đồng nghiệp. Anh lắc đầu, nói:

- Anh xin em lần sau đừng có bất ngờ gọi tên anh từ đằng sau như thế

nhé, được không? Thôi được, có việc gì?

Nữ đồng nghiệp cười cười:

- Xin lỗi anh, vừa nãy Trại mồ côi gọi điện đến.

- Trại mồ côi á? - Diệu Tiêu cảm thấy hơi mơ hồ.

- Anh quên rồi à? Mấy hôm trước anh nhờ em tìm hiểu những ghi

chép về cô Nhiếp Tiểu Thanh ở Trại mồ côi 20 năm trước đấy thôi.

Diệp Tiêu lúc này mới nhớ ra:

- Ồ, đúng rồi, anh quên mất, xem cái đầu anh đấy, mấy hôm nay mệt

quá đấy mà.

Anh lắc đầu, đứng dậy khỏi ghế vận động mấy cái.

- Trại mồ côi đã tìm ra những ghi chép về Nhiếp Tiểu Thanh năm ấy,

đó là tháng 9 năm 1980, do hai vợ chồng Bạch Chính Thu và Vu Phấn đưa
đến.

Diệp Tiêu giật mình: - Gì cơ?