LỖI NHỊP TRÁI TIM - Trang 154

- Hạ không sao đâu.

Vọng Thường vẫn vô tình :

- Trời ơi ! Xanh như vầy mà em nói không sao.

Thiệu Dân bực bội chặn lời :

- Cổ đã nói không sao rồi mà, trong mình cổ làm sao cổ không biết được.

- Nhưng em thấy Hạ không được khỏe lắm.

Thiệu Dân lạnh lùng đứng lên, đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài . Vọng Thường
nhỏ giọng lo lắng :

- Sáng giờ Hạ có ăn uống gì chưa ?

Hạ cảm động gật đầu . Tính ra Vọng Thường còn lo lắng cho cô hơn cả
người gọi là chồng . Anh ta chỉ biết la rầy, trách mắng chứ có hỏi thăm
tiếng nào đâu . Nghĩ đến đâu là Hạ muốn khóc đến đó, nên nước mắt tự
nhiên chảy dài.

Vọng Thường thấy vậy tưởng cô còn đau nên khóc . Anh lo lắng móc khăn
lau mặt cho cô . Hạ cũng làm thinh để cho anh chăm sóc.

Tiếng Vọng Thường lại êm đềm như ru :

- Nín đi Hạ ! Đừng khóc nữa . Em còn đau lắm phải không ? Hạ nhắm mắt
ngủ một chút sẽ bớt đau ngay . Khóc nhiều sẽ có hại cho sức khỏe lắm.

Nãy giờ chứng kiến sự quan tâm ân cần và những lời nói ngọt ngào quá