LỖI NHỊP TRÁI TIM - Trang 31

bẫy, không phải chân chất, thật thà như ở quê con đâu . Vậy mà mẹ mua
điện thoại cho con, con không chịu . Bây giờ phải nghe lời mẹ, cầm lấy
chiếc điện thoại này . Có chuyện gì, hoặc đi sớm về trễ gì thì gọi cho mẹ
biết.

Hạ dạ nhỏ cảm động tấm lòng của mẹ :

- Con cám ơn mẹ.

Bà Sảnh nhíu mày phật ý :

- Con mà khách sáo với mẹ nữa, mẹ sẽ giận đó - Như nhớ ra điều gì, bà lại
hỏi - Thằng Dân nó về rồi đó, con có gặp nó chưa ?

- Dạ, con gặp rồi, hồi nãy ở phòng khách.

Bà lại hỏi :

- Hai đứa có nói chuyện không ?

Hạ trả lời, mặt buồn xo :

- Dạ, ảnh rầy con đi học về trễ.

Bà mỉm cười vì cử chỉ dỗi hờn phụng phịu của Hạ . Bà vỗ vai Hạ an ủi :

- Con đừng buồn, vì nó mới về đi đường xa bị mệt, lại thấy mẹ lo lắng vì
con đi học về trễ, nên nó hơi bực mình . Không sao đâu, tính nó là vậy,
thích cái gì cũng chính xác rõ ràng . Mẹ nói cho con biết để sau này biết
cách đối xử với nhau.

Hạ quay đi, môi cô hơi bĩu ra để mẹ chồng đừng nhìn thấy . Cô nhỏ nhẹ