thảm thiết liên tiếp kêu lên.
Mặc dù bọn họ là bên thắng, nhưng ít người không địch lại đông, thời
gian càng lâu, sẽ càng lộ sơ hở cùng nhược điểm.
Cố Tử Mạt lo lắng nhìn bóng lưng Hứa Ngộ, ngón tay nhanh chóng tìm
kiếm danh bạ, muốn tìm một người giúp đỡ.
Đồng thời, một kẻ địch cách đó không xa chỉ về phía cô kêu lên một
tiếng, hẳn là đã phát giác ra cô đang gọi viện binh rồi, muốn xông tới cướp
điện thoại di động của cô, nhưng Hứa Ngộ lại nhanh hơn, ngăn ở trước mặt
Cố Tử Mạt, liên tiếp đỡ hai tên em út, mà người thứ ba trong tình thế cấp
bách liền vung mạnh ra một cái chai rượu, ném mạnh về phía bọn họ!
Tay cô cầm điện thoại di động run lên, sợ hãi nhắm hai mắt lại.
Tiếng vỡ vụn chói tai lướt qua màng nhĩ, trên mu bàn tay có chất lỏng gì
đó chảy qua, cô sợ hãi mở mắt.
Hứa Ngộ bị đối phương dùng mảnh vỡ cứa rách cánh tay, máu đỏ tươi
chảy từ mảnh vỡ trong tay đối phương xuống, cuối cùng rơi trên mặt đất,
một giọt, hai giọt. . . . . .
Cùng lúc đó, trong nhóm người kia có người hô lên một tiếng, thế nhưng
cả nhóm đều rút lui.
Mặc dù cô rất ngạc nhiên với sự bỏ đi của nhóm người này, nhưng vẫn
không khỏi thở ra một hơi.
Hứa Ngộ bị thương cánh tay, Cố Tử Mạt không nói tiếng nào, đi bệnh
viện cùng Hứa Ngộ.
Vết thương của Hứa Ngộ cũng không sâu, may hai mũi, áo sơ mi cùng
âu phục không thể mặc được nữa, Cố Tử Mạt liền tùy tiện tìm một cửa