LƯỠI - Trang 119

– Vâng.

– Anh không biết phải diễn đạt thế nào.

– Ừ. Cứ về đây.

– Gì cơ?

– Cứ quay về đây.

– Anh không muốn nói chuyện đó.

– Được thôi. Vậy nói đi. Nói bất cứ điều gì.

– Paulie, nó... nó chết rồi.

Tôi nghe tiếng kim loại va vào nhau.

– Gì cơ?

– Anh biết thật khó tin. Nhưng nó chết rồi.

Tôi so vai:

– Anh đang nói gì vậy?

– Hôm nay... không, hôm qua.

– Paulie... bị ốm à?

– Không, nó chết.

– Anh đùa à?

– Không.

– Nói với em là anh đùa đi – Tôi gầm gừ.

– Đó là sự thật.

– Nói lại lần nữa.

– Paulie chết rồi

Tôi im lặng.

– Em vẫn nghe đấy chứ?

– Hai người đã làm gì nó vậy?