Dựa vào giá nhà hiện nay, năm vạn có thể mua sao? Rõ ràng làm mình
khó xử, Lâm An Nhàn biết rõ có phản bác cũng không được cái gì.
“Mẹ đừng nóng giận, An Nhàn cũng là nhất thời hồ đồ, con nhất định
sẽ nói cô ấy.” Phó Minh Hạo không nghĩ làm lớn thêm, hơn nữa cũng thấy
có chút kỳ quái, đành trước trấn an cảm xúc cha mẹ.
Phó Minh Hạo nháy nháy mắt với Lâm An Nhàn, ngụ ý nhắc nhở An
Nhàn tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.
“Ba, mẹ, chị hai đừng nóng giận, con thực hồ đồ, làm gì cũng không
suy nghĩ, mọi người tha thứ con lần này đi.”
“Cô nói nhẹ, cô như vậy một câu hồ đồ liền xong?” Phó Lệ Na tiếp tục
trách móc.
“Được rồi, người một nhà sống hòa khí mới tốt, tính tình An Nhàn
chúng ta bình thường cũng hiểu biết, không phải đứa nhỏ bốc đồng cố tình
gây sự. Nháo sự lần trước suy cho cùng cũng là lỗi của nhà chúng ta. An
Nhàn, chuyện hôm nay rút kinh nghiệm, bất quá về sau không được thất lễ
với Văn Nghêu, có nghe không?”
Lâm An Nhàn không nghĩ Vương Thu Dung giải vây cho mình, nhất
thời không biết phải nói cái gì, chỉ gật gật đầu.
Phó Lệ Na cũng giật mình: “Mẹ sao có thể như vậy, chuyện của Chí
Dũng làm sao bây giờ?”
Vương Thu Dung không để ý lời nữ nhi, đối Phó Minh Hạo nói: “Con
cùng An Nhàn về phòng đi, một lát tới giờ cơm tối sẽ gọi các con.”
Phó Minh Hạo nghe lời cùng Lâm An Nhàn trở về phòng.