lại biểuhiệnbảo hộ trước nay chưa từng có, lúc này nghĩ đến tương lai cùng
Quý Văn Nghiêu càng cảm thấy xa vời, vì thế chỉ biết gật đầu, nghẹn ngào
nhìn vẻ mặt háo hức tranh công của Phó Minh Hạo.
Quý Văn Nghiêu đau khổ chờ đợi suốtmộttuần, cuối cùng cũng cảm
thấyđãbước qua khỏi khổ ải rồi, nhìn đồng hồ phỏng chừng Lâm An
Nhànđangtrênđườngđilàm, liền điện thoại.
Lâm An Nhàn rất nhanh tiếp điện thoại.
Quý Văn Nghiêunhẹnhàngnói: “An Nhàn,đãmộttuần rồi, có phải đến
lúc em nên thựchiệnhứa hẹn rồikhông, tốianhqua đón em nhé.”
nóixong, lạikhôngnghe thấy Lâm An Nhàn trả lời, vì thế cònnói: “An
Nhàn, emkhôngđược đổi ý đâu đấy, emđãhứa vớianhrồi.”
“Tôi đổi ý. Quý Văn Nghiêu, chúng ta chấm dứtđi,anhđừng cưỡng cầu
nữa, tôisẽkhôngly hôn với Minh Hạo.”
“Tại sao? Hôm đórõràng emđãhứa vớianhrồi, sao hôm nay lại đổi ý?”
Thanhâmcủa Quý Văn Nghiêu bắt đầu lạnh lẽo.
“Ngày đó tôi hứa vớianhcũng là bất đắc dĩ, thủ đoạn củaanhrất hèn hạ,
tôikhôngmuốn gặp lạianh!”
Quý Văn Nghiêu ngheâmthanh cắt đứt cuộc gọi, hung hăng ném di
động văng ra ngoài, lửa giận bùng cháy.
Lâm An Nhàn, em dám nuốt lời với tôi!