MA ĐAO CA - Trang 44

Tiểu Thúy giật mình, vội đi đến bên người tuyết Hồ Thiết Sanh hỏi :

- Sao? Công tử đã khỏi rồi ư?

- Tuy chưa khỏi nhưng không còn nguy hiểm nữa!

Bạch Ngọc Quyên mừng rỡ, lập tức phá tuyết ra, quan tâm hỏi :

- Hồ công tử cảm thấy thế nào?

Hồ Thiết Sanh cũng phá tuyết ra, vòng tay xá dài nói :

- Được Bạch cô nương cứu giúp, tại hạ xin đa tạ.

Tiểu Thúy cười khúc khích :

- Chỉ một câu đa tạ là xong sao?

Hồ Thiết Sanh lại vội nói :

- Đại ân đại đức không dám nói lời báo đáp, tại hạ xin ghi lòng tạc dạ.

Bạch Ngọc Quyên lườm cho Tiểu Thúy một cái :

- Ai cần ngươi xía miệng vào?

Tiểu Thúy cười hóm hỉnh :

- Không xía vào thì thôi, mỗi lần Hồ công tử thả diều trên Ngọa Long

cương, tiểu thư đều ở bên nhìn trộm...

Bạch Ngọc Quyên đỏ mặt, đuổi đánh Tiểu Thúy. Tiểu Thúy phóng chạy

xuống núi, Bạch Ngọc Quyên vừa định đuổi theo, Hồ Thiết Sanh nói :

- Tại hạ rời khỏi nhà đã một đêm, trong nhà hẳn không yên, xin tạm biệt

cô nương!