MA SÓI - Trang 135

— Đây là một trò đùa phải không? Camille hỏi.

— Giải thích cho cô ấy đi, ông Canh Đêm ra lệnh cho Soliman.

— Camille ạ, Soliman nói, chị không muốn rời cái cánh cửa chết tiệt đó

và lại đây ngồi ư? Ngồi cùng chúng tôi, như những người bạn.

— Chúng ta không phải là bạn. Chúng ta là kẻ giết người và thợ sửa ống

nước.

— Thế chị không muốn ngồi ư? Thì như giữa những kẻ giết người và thợ

sửa ống nước vậy.

— Cứ cho như thế đi, Camille nói.

Cô đóng cửa lại rồi ngồi trên chiếc ghế đẩu, đối điện với hai người đàn

ông, khuỷu tay chống bàn.

— Thế này, Soliman nói. Tôi và ông Canh Đêm, chúng tôi sẽ bám sát đít

hắn.

— Được, Camille nói.

— Nhưng để làm được điều đó, cần phải có phương tiện chứ. Chúng tôi

không thể đi bộ, phải không?

— Cứ đi như hai người muốn. Đi bộ, đi ván trượt, cưỡi cừu, việc đó thì có

liên quan quái gì đến tôi?

— Massart, Soliman nói tiếp, chắc chắn đi bằng ô tô.

— Dù sao thì cũng không phải đi bằng xe của anh ta, Camille nói. Cái xe

thùng vẫn ở nhà anh ta.

— Tên ma cà rồng đó không ngu đâu. Hắn đi bằng một cái xe khác.