MA SÓI - Trang 168

còn có ba chúng ta, cùng với cái cam nhông.

— Vui đấy, Camille nói.

— Chị không biết rằng ô liu dừng lại ở sáu trăm mét ư?

— Sáu trăm mét cái gì?

— Sáu trăm mét độ cao chứ còn cái quái gì nữa. Cây ô liu dừng lại ở độ

cao sáu trăm mét, ai cũng biết điều đó.

— Những vùng nơi tôi ở không có ô liu.

— Ừ, thế thì bọn chị ăn gì hả?

— Củ cải đường. Củ cải đường rất dũng cảm. Chúng không dừng lại ở

đâu cả. Chúng đi vòng quanh thế giới.

— Nếu chị trồng củ cải đường ở vùng cao của Mercantour, thể nào nó

cũng chết.

— Thôi được. Dù sao thì đó cũng không phải là điều tôi muốn làm. Phải

mất bao nhiêu kilômét mới đến được cái đèo chết tiệt đó?

— Chừng năm mươi. Hai mươi kilômét cuối là chặng đường kinh khủng

nhất.

Chị tin là sẽ làm được chứ?

— Không thể biết được.

— Tay chị mỏi không?

— Có, tôi thấy mỏi tay.

— Chị tin rằng chị sẽ ổn chứ?