MẮT BIẾC - Trang 8

- D-au gần chết.

- D-ể cô xức dầu cho Ngạn nghen!

Tôi khụt khịt mũi và lặng lẽ gật đầu .

Cô Thịnh kéo quần tôi xuống và thoa dầu lên những lằn roi vắt ngang mông tôi .
Hóa ra trước khi đi tìm tôi, cô Thịnh đã bỏ sẵn chai dầu trong túi áo .

Không hiểu do chai dầu hiệu nghiệm hay do tình thương của cô Thịnh mà tôi
chẳng còn nghe đau đớn nữa . Những ngón tay của cô Thịnh lướt nhẹ trên da tôi
như những cục bông gòn mềm mại .

Xức dầu cho tôi xong, cô Thịnh âu yếm hỏi:

- Ngạn đã hết đau chưa ?

Tôi sụt sịt:

- Hết rồi .

- Hết sao Ngạn còn khóc?

Tôi chối:

- Ngạn đâu có khóc.

- Có. Cô thấy Ngạn khóc nè.

Tôi đưa tay quệt nước mắt:

- D-ó là khi nãy . Bây giờ Ngạn đâu có khóc nữa .