MẬT THÁM PHONG VÂN - Trang 1482

- Khụ, khụ. Phu nhân việc gì phải so đo. Phu nhân là đệ nhất mỹ nữ ở

đây, nàng ta căn bản không thể so nổi. Phu nhân chẳng lẽ không từ thái độ
của ta mà thấy sao?

- Hừm, bớt lời nhảm đi. Thái độ của ngươi liên quan gì ta?

- Phu nhân, tại hạ cũng không đắc tội ngài. Phu nhân việc gì nổi nóng?

Thành Bích nghiến răng:

- Ngươi thực sự không đắc tội ta?

- Không có.

- Ngươi có biết nữ nhân vào giờ Mão mà ngủ không đủ ngon, làn da sẽ

xấu đi hay không?

Lăng Phong vội vã chạy dài nói:

- Khụ! Vậy hay tạm dừng, phu nhân ngủ tiếp, sáng mai lại tra?

Thành Bích vẫn không buông:

- Ngươi nói bây giờ ta có ngủ được nữa không?

- Phu nhân, là ta sai, đều là ta sai.

Lăng Phong cởi giáp đầu hàng, m* nó thôi nhận sai cho xong.

Thành Bích rút cục... nhoẻn miệng cười.

Đúng lúc này, có tiếng nha hoàn hoảng hốt:

- Phu nhân, bên ngoài có quân lính muốn vào soát người.

Thành Bích mặt giận lớn giọng: