MẬT THÁM PHONG VÂN - Trang 2500

- Suỵt, nhỏ giọng, nhỏ giọng.

Lăng Phong còn chưa kịp ra dáng quan trên, tiểu nhị đã len lén nói:

- Đại nhân, cái này... Chỗ tiểu nhân làm ăn nhỏ, ngài là khâm sai cũng

không thể ăn không ở không đâu.

Lăng Phong suýt chút úp sấp. Thằng nhãi này trông thì ngu nhưng cũng

rất tỉnh đấy. Hắn lập tức hắng giọng chấn chỉnh:

- Tầm bậy, ngươi dám mắt chó nhìn người? Bản quan có nói sẽ ăn chùa

của các ngươi sao?

- A vâng vâng, tiểu nhân mắt chó, đại nhân đại lượng. Vậy... đại nhân có

gì chỉ dạy?

Lăng Phong nhìn trước nhìn sau đè thấp giọng:

- Chỗ này của các ngươi, có ghi hóa đơn đỏ không?

Tiểu nhị mặt ngơ ra:

- “Hóa đơn đỏ” là gì?

- Là... khụ!

Ngại quá ngại quá, lần đầu tham ô công quỹ. Không được tự nhiên cho

lắm.

Lăng Phong ho một cái giải thích:

- Bản quan đang thi hành công vụ, chi tiêu đều phải ghi lại còn báo cáo

triều đình. Cho nên, cần phải có “hóa đơn đỏ”. Hiểu ý chứ?

- Hóa đơn thì tiểu nhân hiểu. Khách ra vào ăn ở đều phải ghi, chẳng qua

bình thường không ai thèm lấy...