chiến tốc thắng, bắt cho bằng được Miyamoto Musashi đem về trị tội.
Phái kia, cẩn trọng hơn, bày mưa theo dõi, muốn lừa kẻ thù vào bẫy để giết,
một phần vì e ngại sức khoẻ và đường gươm dũng mãnh của Miyamoto
Musashi, một phần vì không muốn làm kinh động đến nơi ăn chơi nổi tiếng
nhất kinh đô, thường được các bậc vương tôn và những tay quyền thế trong
phủ lui tới giả trí. Hơn nữa, thế lực của Yoshioka ngày nay đã giảm đi
nhiều, nhất là sau khi Seijuro bị tàn phế và Denshichiro bị giết thê thảm, họ
càng dè dặt không dám vọng động.
Hai phái giằng co mãi, sau đi đến quyết định chỉ bao vây bên ngoài, cắt đệ
tử thay phiên nhau mai phục tại các nơi hiểm yếu. Cho nên đã mấy đêm
liền, người của Yoshioka không ngừng dòm ngó kẻ ra vào quán Ogiya, nhất
là những thanh niên vóc dáng cao lớn. Đôi khi chúng không từ cả việc bắt
phu cáng phải dừng lại vạch màn cho chúng coi rõ mặt khách ngồi trong.
Chúng sợ Miyamoto Musashi trá hình trốn mất.
Có điều không ai ngờ kẻ thù chẳng đội trời chung ấy của chúng lại hiên
ngang ra đi bằng cổng chính.
Đệ tử Yoshioka kinh ngạc há hốc mồm. Định thần một chốc, gã mới kêu lên
được thì Miyamoto Musashi đã rởi khỏi cổng xa đến mấy chục bước.
- Anh em ! Nó đấy ! Đuổi theo mau !
Mọi người bỏ đống lửa quay ra. Quả nhiên phía trước chúng là vóc dáng lợi
hại của kẻ thù; ánh đèn chiếu vào, bóng hắn đổ dài di động trên mặt đường
lát đá !
- Musashi ! Quân súc sinh ! Muốn sống đứng lại !
Một đệ tử Yoshioka hét lớn.
Miyamoto Musashi rút phắt kiếm, hắn quay lại không đáp. Sự im lặng của
hắn làm đồ chúng Yoshioka nổi gai ốc. Vài tên tay đã để vào đốc kiếm, vội
khựng lại không dám rút gươm ra, dường như sợ nếu làm cử chỉ gì khiêu
khích, có thể sẽ bị hắn giết ngay tức khắc. Có tên thụt lùi về phía sau.
Musashi tiến tới, lưỡi kiếm đưa thẳng trước mặt, vững vàng, không mảy
may rung động. Đồ chúng Yoshioka lui mấy bước.
Đột nhiên một tiếng thét thật lớn rung động cả khu phố, Miyamoto Musashi
tung mình như chớp xẹt nhảy đến dựa lưng vào bức tường của một căn nhà