GỐC CỔ TÙNG
Miyamoto Musashi rảo bước trên sườn núi. Trời đã gần sáng. Vầng
trăng trên đầu hắn như đuổi sau lưng, lúc ẩn lúc hiện lấp loáng sau những
tàng cây ẩm ướt.
Vài con vạc đi ăn đêm về buông tiếng kêu rời rạc khô khan.
Mồ hôi trên trán vã ra. Mỗi khi có cơn gió, Miyamoto Musashi cảm thấy
mát rượi.
Hắn bước vội thêm. Từ triền núi nhìn xuống, lờ mờ hiện ra một mái đền.
Miyamoto Musashi tự nhủ:
“Có lẽ đã gần đến ngã ba. Chỗ này xưa kia là bãi chiến trường, đền này hẳn
được dựng riêng thờ những linh hồn oan khuất”. Ý niệm về cái chết lại lởn
vởn trong trí. Hắn ngẩng mặt nhìn trời cao. Một đám mây đen che kín mặt
trăng, rìa đám mây viền ngân nhũ óng ánh. Miyamoto Musashi thở mạnh.
Không biết hắn vừa thở ra hay hít vào, nhưng tiếng thở dài như xua đi
những ý tưởng hắc ám làm hắn dễ chịu hơn. Lát nữa đây, có thể linh hồn
hắn sẽ theo đám mây kia bay về cõi hư vô. Trong vũ trụ, cái chết của một
người cũng chỉ như cái chết của con bướm, chẳng quan trọng gì, nhưng đối
với nhân thế, có khi có những cái chết ảnh hưởng sâu xa đến những người
còn lại, tốt cũng như xấu. Là kiếm sĩ, hắn sẽ đem hết khả năng để bảo toàn
mạng sống, nhưng nếu phải chết, hắn sẽ chết đĩnh đạt và xứng đáng.
Có tiếng ai gọi văng vẳng từ xa. Otsu hay Jotaro ? Không lẽ hai người đó
lại không biết hắn đang ở trong một hoàn cảnh cần phải hết sức thận trọng
và kín đáo. Hay đó chỉ là ảo giác ? Hắn hy vọng như thế nhưng không thể
không quay nhìn lại phía sau sợ có người theo dõi.
Tiếng nước suối róc rách chảy trong khe đá. Miyamoto Musashi chợt thấy
khát. Hắn đến bên suối, quỳ xuống, bụm tay múc uống rồi vã nước lên mặt.
Vị ngọt mát và hơi the của nước suối lạnh khiến Miyamoto Musashi tự biết
mình vẫn tỉnh táo và bình tĩnh. Miyamoto Musashi giận đã có những ý nghĩ
mềm yếu lẩn quẩn trong vòng tình cảm tầm thường.
Câu danh ngôn “thắng ngoại địch thì dễ, thắng bản thân mới khó” chẳng
biết đọc được ở đâu làm hắn suy nghĩ và hổ thẹn.
Miyamoto Musashi tháo ống tre múc đầy nước. Trời sắp sáng. Nếu cứ chần